Trí khôn của ta đây
4 tháng 6, 2026
Gợi ý cho bố: Câu "Trí khôn của ta đây! Trí khôn của ta đây!" là câu đắt nhất truyện — bố hô to lên hai lần cho thật sảng khoái. Giọng Cọp thì ồm ồm tò mò, giọng bác nông dân thì tỉnh bơ, láu lỉnh.
Ngày xưa, có một bác nông dân đang cày ruộng. Con trâu to khỏe, cặm cụi kéo cày từng luống, thỉnh thoảng lại bị bác quất cho một roi vào mông.
Từ trong rừng, một con Cọp lớn nhìn ra, lấy làm lạ lắm. Đợi lúc nghỉ trưa, trâu ra nằm gần bờ ruộng, Cọp mon men đến hỏi nhỏ:
— Này anh Trâu! Anh to lớn thế kia, khỏe thế kia, sao lại để con người bé tí đánh đập, sai khiến khổ sở như vậy?
Trâu thủng thẳng đáp:
— Người tuy nhỏ, nhưng người có trí khôn, anh ạ!
Cọp nghe nói càng tò mò:
— Trí khôn? Trí khôn là cái gì? Nó như thế nào?
— Trí khôn là trí khôn, chứ còn là cái gì nữa! Anh muốn biết rõ thì cứ hỏi người ấy!
Cọp bèn bước ra, đến gần bác nông dân:
— Này bác! Trí khôn của bác đâu, cho tôi xem một tí có được không?
Bác nông dân ngẫm nghĩ một lát rồi đáp tỉnh bơ:
— Trí khôn của ta để quên ở nhà mất rồi. Để ta về lấy cho mà xem. Nhưng mà này… ta về rồi, lỡ anh ăn mất trâu của ta thì sao?
Cọp băn khoăn chưa biết trả lời thế nào thì bác nông dân đã nói tiếp:
— Hay là thế này: anh chịu khó để ta buộc tạm vào gốc cây kia, cho ta yên tâm về lấy trí khôn nhé!
Cọp muốn xem trí khôn quá, bèn gật đầu ưng thuận. Bác nông dân lấy dây thừng trói Cọp thật chặt vào gốc cây. Xong xuôi, bác chẳng về nhà lấy gì cả, mà đi ôm từng bó rơm khô chất quanh mình Cọp, rồi châm lửa đốt, vừa đốt vừa hô lớn:
— Trí khôn của ta đây! Trí khôn của ta đây!
Lửa cháy phừng phừng. Trâu ta nằm xem gần đó, thấy thế thích chí quá, bò lăn ra mà cười. Chẳng may hàm trên đập vào đá, răng gãy sạch, không còn lấy một chiếc.
Lửa cháy mãi rồi cũng làm đứt dây thừng. Cọp vùng dậy, ba chân bốn cẳng chạy thẳng một mạch vào rừng sâu, không dám ngoái đầu nhìn lại.
Từ đó, họ nhà cọp con nào sinh ra trên mình cũng có những vằn đen dài — dấu tích những vệt cháy năm xưa. Còn họ nhà trâu thì chẳng con nào có răng ở hàm trên nữa, vì trận cười vỡ đê hôm ấy đấy, con ạ.
Bài học gửi con: Con à, to khỏe như Cọp chưa chắc đã thắng, mà nhanh trí như bác nông dân mới là quý. Cái đầu biết nghĩ còn mạnh hơn cánh tay biết đấm. Bố mong con lớn lên khỏe mạnh, nhưng mong hơn nữa là con có một trí khôn sáng láng và một tấm lòng hiền hậu.