Rùa và Thỏ
3 tháng 6, 2026
Gợi ý cho bố: Bố đọc bằng nhịp điệu nhé: đoạn rùa bò thì đọc thật chậm rãi — "từng bước… từng bước…", đoạn thỏ chạy thì đọc nhanh vút lên. Sự thay đổi nhịp này bé nghe ra được đấy.
Ngày xửa ngày xưa, trong khu rừng nọ có một chú Thỏ chạy nhanh nổi tiếng. Chú ta hay khoe khoang và thường chế giễu bác Rùa chậm chạp. Một hôm, thấy Rùa đang bò từng bước trên đường, Thỏ cười lớn:
— Này bác Rùa ơi! Bò thế kia thì bao giờ mới đến nơi? Chậm ơi là chậm!
Rùa ôn tồn đáp:
— Tôi chậm thật, nhưng chưa chắc tôi đã thua anh đâu. Hay là ta thử chạy thi một lần xem ai về đích trước nhé?
Thỏ cười ngặt nghẽo:
— Ha ha! Bác mà đòi thi chạy với tôi à? Được thôi! Thi thì thi!
Sáng hôm sau, muông thú trong rừng kéo đến xem rất đông. Bác Gấu làm trọng tài, hô to:
— Một… hai… ba! Chạy!
Thỏ phóng vút đi như tên bắn. Chạy được một quãng xa, Thỏ ngoái lại nhìn: bác Rùa vẫn còn ở tít đằng xa, đang nhích từng bước, từng bước một. Thỏ nghĩ thầm:
— Rùa bò thế kia thì đến tối cũng chưa tới đích. Mình cứ chợp mắt một lát đã!
Nghĩ rồi, Thỏ nằm khểnh trên bãi cỏ xanh, dưới bóng cây mát rượi. Gió thổi hiu hiu… Thỏ ngủ quên lúc nào không hay.
Trong khi đó, bác Rùa vẫn miệt mài bò. Từng bước… từng bước… không nghỉ chân lấy một lần. Nắng lên cao, Rùa vẫn bò. Mệt đổ mồ hôi, Rùa vẫn bò. Chậm mà đều, đều mà bền, bác Rùa bò qua chỗ Thỏ đang ngủ say, rồi cứ thế nhích dần, nhích dần về phía đích.
Khi Thỏ giật mình tỉnh dậy thì mặt trời đã xuống thấp. Nó hốt hoảng vùng dậy, phóng như bay về đích. Nhưng muộn mất rồi! Bác Rùa đã cán đích từ lúc nào, đang đứng tươi cười giữa tiếng hoan hô vang dậy của muông thú trong rừng.
Thỏ xấu hổ quá, cúi gằm mặt lủi vào rừng. Từ đó, nó không bao giờ dám chế giễu ai chậm chạp nữa.
Bài học gửi con: Con à, nhanh hay chậm không quan trọng bằng bền bỉ. Con cứ lớn từng ngày trong bụng mẹ, từng bước, từng bước như bác Rùa — rồi đến ngày con sẽ "cán đích" vào vòng tay bố mẹ thôi. Bố chờ con nhé!