Kiến và chim bồ câu

Gợi ý cho bố: Giọng Kiến thì bé xíu lí nhí, giọng chị Bồ Câu thì dịu dàng. Đến đoạn Kiến cắn vào chân gã thợ săn, bố kêu "Ối!" thật bất ngờ — rồi cười với con một cái.

Vào một ngày hè nóng nực, có chú Kiến nhỏ ra bờ suối uống nước. Chẳng may, chú trượt chân, rơi tõm xuống dòng nước. Kiến cố vùng vẫy nhưng dòng nước cứ cuốn chú đi xa mãi. Kiến hốt hoảng kêu cứu:

— Cứu tôi với! Có ai không, cứu tôi với!

Trên cành cây bên bờ suối, một chị Bồ Câu trông thấy. Chị vội ngắt một chiếc lá, thả xuống dòng nước, ngay cạnh chú Kiến:

— Kiến ơi, mau bám vào chiếc lá đi!

Kiến dồn hết sức trèo lên chiếc lá. Chiếc lá dập dềnh như một con thuyền nhỏ, chở Kiến từ từ dạt vào bờ. Thoát nạn, Kiến ngước lên cành cây, nói với Bồ Câu:

— Cảm ơn chị Bồ Câu! Chị đã cứu mạng em. Em sẽ không bao giờ quên ơn chị!

Bồ Câu mỉm cười:

— Có gì đâu em. Giúp nhau một chút thôi mà!

Bẵng đi ít lâu, một hôm có gã thợ săn lẻn vào khu rừng. Gã trông thấy chị Bồ Câu đang đậu trên cành, liền rón rén giương súng lên ngắm. Chị Bồ Câu vẫn vô tư rỉa cánh, chẳng hay biết gì.

Đúng lúc ấy, chú Kiến nhỏ đi ngang qua. Thấy chị Bồ Câu sắp gặp nguy, Kiến vội bò thật nhanh, leo lên chân gã thợ săn, rồi nghiến răng cắn một nhát thật mạnh!

— Ối! — gã thợ săn giật nảy mình, khẩu súng chệch sang một bên.

Nghe tiếng động, chị Bồ Câu giật mình, vỗ cánh bay vút lên trời cao. Gã thợ săn đành xách súng ra về tay không.

Từ trên cao, Bồ Câu nhìn xuống thấy chú Kiến nhỏ đang vẫy vẫy chân chào mình. Chị cảm động lắm:

— Cảm ơn em, Kiến nhỏ! Hóa ra người bạn bé nhất lại cứu được chị đấy!


Bài học gửi con: Con à, một việc tốt dù nhỏ xíu như chiếc lá thả xuống dòng nước, rồi cũng có ngày quay lại che chở cho mình. Sống tốt với mọi người, rồi cuộc đời sẽ tốt lại với con.