Cóc kiện Trời
4 tháng 6, 2026
Gợi ý cho bố: Truyện này có một trận "đánh nhau" ở cửa trời rất rộn ràng — đoạn đó bố đọc nhanh, dồn dập một chút nhé. Còn câu ca dao cuối truyện thì ngân nga như hát ru. Đọc xong, bố thử "ộp… ộp…" vài tiếng cho con nghe — biết đâu con đạp chân hưởng ứng đấy!
Ngày xửa ngày xưa, có một năm trời làm hạn hán rất lâu. Suốt ba năm liền, không một giọt mưa nào rơi xuống. Ruộng đồng nứt nẻ, cây cỏ héo khô, sông suối cạn trơ đáy. Muôn loài khát nước, kêu than khắp nơi.
Bấy giờ, có một chú Cóc nhỏ quyết định lên tận thiên đình kiện ông Trời. Cóc bé tí, da sần sùi, vậy mà gan dạ lắm. Trên đường đi, Cóc gặp Cua đang nằm trong vũng cạn, gặp Gấu và Cọp đang lả đi vì khát, rồi gặp cả Ong và Cáo nữa. Nghe Cóc nói đi kiện Trời đòi mưa, ai nấy đều xin đi theo.
Đi mãi, đi mãi, cả đoàn lên đến cửa nhà trời. Trước cửa có đặt một chiếc trống thật to. Cóc bèn sắp đặt đâu vào đấy: Cua bò vào chum nước, Ong nấp sau cánh cửa, còn Cáo, Gấu và Cọp thì nép vào hai bên. Xong xuôi, Cóc nhảy lên, đánh ba hồi trống vang trời.
Ngọc Hoàng nghe tiếng trống, sai một thiên thần ra xem. Thấy chỉ có một chú cóc bé tí ngồi trên trống, thiên thần vào tâu. Ngọc Hoàng bực mình, sai Gà trời ra mổ Cóc. Gà vừa hùng hổ chạy ra, Cóc ra hiệu một cái — Cáo từ góc cửa nhảy xổ tới vồ ngay lấy Gà.
Ngọc Hoàng lại sai Chó nhà trời ra bắt Cáo. Chó vừa sủa vang xông tới, Gấu đã lừng lững bước ra quật ngã. Ngọc Hoàng nổi giận, sai Thần Sét oai phong nhất nhà trời vác lưỡi tầm sét ra trị tội. Nhưng Thần Sét vừa hùng hổ bước qua cửa, đàn Ong đã ào ra đốt túi bụi vào mặt, vào tay. Đau quá, Thần Sét vội nhảy vào chum nước tránh — Cua liền giơ càng cặp chặt. Thần hoảng hồn nhảy vọt ra ngoài thì Cọp đã chực sẵn, gầm lên một tiếng vang động cả thiên đình.
Ngọc Hoàng thấy vậy, biết không thể xem thường chú cóc nhỏ, đành dịu giọng mời Cóc vào, lại gọi Cóc bằng "cậu" hẳn hoi:
— Cậu Cóc lên đây có việc gì thế?
Cóc dõng dạc thưa:
— Muôn tâu Ngọc Hoàng! Đã ba năm nay dưới trần gian không có lấy một giọt mưa. Cây cỏ chết khô, muôn loài khát cháy cả cổ. Xin Ngọc Hoàng mau làm mưa cứu chúng con!
Ngọc Hoàng cho gọi thần Mưa đến hỏi. Té ra thần Mưa mải rong chơi, về nhà lăn ra ngủ quên, quên luôn cả việc làm mưa! Ngọc Hoàng quở trách, sai thần Mưa phải làm mưa ngay lập tức, rồi ân cần dặn Cóc:
— Từ nay, hễ dưới trần hạn hán, cậu chẳng cần lên tận đây nữa. Cậu cứ nghiến răng báo hiệu, là ta cho mưa xuống liền.
Cóc cùng các bạn hớn hở ra về. Về chưa đến nơi, nước mưa đã đổ xuống ào ào, tràn đầy ruộng đồng, sông suối. Muôn loài mừng vui khôn xiết.
Từ đó, hễ nghe cóc nghiến răng "ken két" là y như rằng trời sắp đổ mưa. Người đời nhớ ơn chú cóc gan dạ, mới có câu ca rằng:
Con cóc là cậu ông Trời, Hễ ai đánh nó thì Trời đánh cho.
Bài học gửi con: Con à, chú Cóc bé tí xấu xí mà dám lên tận trời đòi lẽ phải, lại biết chung sức cùng bạn bè nên việc khó mấy cũng xong. Sau này, dù con nhỏ bé giữa thế giới rộng lớn, con cứ mạnh dạn cất tiếng nói của mình nhé — bố mẹ sẽ luôn là Gấu, là Cọp đứng ngay sau lưng con.