Sự tích bông hoa cúc trắng

Gợi ý cho bố: Đến đoạn cô bé đếm cánh hoa, bố đếm thật chậm "một… hai… ba…" — và đoạn xé cánh hoa thì hạ giọng thì thầm. Những quãng lặng nhỏ ấy là lúc con lắng nghe chăm chú nhất đấy.

Ngày xưa, có hai mẹ con nhà nọ sống trong một túp lều nhỏ nơi xóm vắng. Người cha mất sớm, hai mẹ con làm lụng vất vả lắm mới đủ ăn.

Một ngày kia, vì làm việc quá sức, người mẹ ốm nặng. Bà gọi con gái đến bên giường, thều thào:

— Con ơi… con đi mời thầy thuốc về giúp mẹ với…

Cô bé vâng lời, vội vã ra đi. Trời mùa đông lạnh buốt, cô chỉ có một manh áo mỏng trên người, nhưng vừa đi cô vừa lo cho mẹ nên quên cả rét.

Trên đường, cô gặp một cụ già tóc bạc phơ, chòm râu trắng như cước. Cụ hỏi:

— Cháu bé ơi, cháu đi đâu mà vội vã thế?

— Thưa cụ, mẹ cháu đang ốm nặng lắm. Cháu đi mời thầy thuốc ạ.

Cụ già nhìn cô bé trìu mến:

— Ta chính là thầy thuốc đây. Cháu hãy đến gốc đa đầu rừng, hái cho ta một bông hoa trắng thật đẹp mang về, ta sẽ làm thuốc chữa bệnh cho mẹ cháu.

Cô bé cảm ơn cụ rồi lập tức đi ngay. Gió bấc thổi căm căm, con đường xa hun hút, nhưng cứ nghĩ đến mẹ, cô lại rảo bước thật nhanh. Đi mãi, đi mãi, cuối cùng cô cũng đến gốc đa đầu rừng. Quả nhiên, trong bụi cây trước mặt có một bông hoa trắng muốt, đẹp như một ngôi sao nhỏ. Cô bé nhẹ nhàng ngắt bông hoa, hai tay nâng niu, thầm cầu mong cho mẹ tai qua nạn khỏi.

Bỗng cô nghe văng vẳng bên tai tiếng cụ già dặn:

— Cháu nhớ nhé, mỗi cánh hoa trên bông hoa này sẽ là một ngày mẹ cháu được sống thêm.

Cô bé vội vàng đếm: một… hai… ba… bốn… Chỉ có hai mươi cánh hoa! Cô bật khóc:

— Trời ơi, vậy mẹ mình chỉ còn sống được hai mươi ngày nữa thôi sao?

Thương mẹ quá, cô bé ngồi xuống bên gốc đa, nhẹ tay xé mỗi cánh hoa ra thành nhiều sợi nhỏ. Kỳ diệu thay, mỗi sợi nhỏ liền biến thành một cánh hoa dài và mượt, trắng tinh như tấm lòng thơm thảo của cô. Những cánh hoa cứ thế mọc thêm ra, nhiều, nhiều mãi, đến không sao đếm xuể!

Cô bé ôm bông hoa, chạy như bay về nhà. Đến cửa, cụ già tóc bạc đã đứng đó tự bao giờ, tươi cười đón cô:

— Mẹ cháu khỏi bệnh rồi! Đó là phần thưởng cho tấm lòng hiếu thảo của cháu đấy!

Từ đó, mỗi độ thu về, những bông hoa nhiều cánh nhỏ dài, trắng tinh khôi lại nở rộ khắp nơi. Người ta gọi đó là hoa cúc trắng — loài hoa của lòng hiếu thảo.


Bài học gửi con: Con à, yêu thương không cần phép màu to tát. Một đôi chân không ngại đường xa, một đôi tay nâng niu bông hoa nhỏ — tấm lòng hiếu thảo chính là phép màu đẹp nhất trên đời.