Chú vịt xám

Gợi ý cho bố: Tiếng vịt kêu "vít… vít… vít!" là chỗ vui nhất truyện — bố kêu to lên cho con nghe nhé. Giọng cáo thì ồm ồm, giọng vịt mẹ thì hốt hoảng rồi dịu dàng. Con sẽ thuộc tiếng "vít vít" này trước cả khi biết nói đấy.

Một buổi sáng đẹp trời, vịt mẹ dẫn đàn vịt con đi chơi. Trước khi đi, vịt mẹ dặn kỹ:

— Các con phải đi theo mẹ, theo đàn. Không được tách ra đi một mình kẻo con cáo ăn thịt đấy!

Đàn vịt con vâng dạ rối rít.

Thế nhưng vừa ra khỏi cổng làng, chú vịt xám đã quên ngay lời mẹ dặn. Chú lẻn ra một mình, lang thang hết nơi này đến nơi khác. Đi được một quãng, chú gặp một cái ao có rất nhiều tôm cá. Đứng trên bờ nhìn xuống, chú thấy từng đàn cá tung tăng bơi lội, thỉnh thoảng một con tôm lại cong mình nhảy tanh tách.

Thích quá, vịt xám nhảy tùm xuống ao, lặn ngụp mò tôm bắt tép, ăn ngon lành.

Đến lúc ăn đã gần no, chú mới ngẩng đầu lên. Ơ kìa! Chẳng thấy mẹ đâu, cũng chẳng thấy anh chị em đâu cả! Hoảng quá, vịt xám nhảy vội lên bờ, vừa chạy vừa kêu ầm ĩ:

— Vít… vít… vít! Mẹ ơi! Mẹ ở đâu rồi?

Gần đấy, có một con cáo đang ngủ trưa. Nghe tiếng vịt kêu, cáo liền tỉnh dậy, liếm mép nghĩ thầm:

— Chà chà! Thịt vịt con ăn ngon phải biết!

Nghĩ rồi, cáo ba chân bốn cẳng chạy về phía có tiếng vịt kêu.

May sao, đúng lúc ấy vịt mẹ cũng vừa tìm đến nơi. Trông thấy cáo đang lao tới, vịt mẹ kêu lớn:

— Vịt xám! Nhảy xuống ao ngay, mau lên con!

Vịt xám nhảy tùm xuống nước, cuống quýt bơi theo mẹ ra giữa ao. Cáo chạy tới bờ thì hai mẹ con đã ở tít ngoài xa. Nó đành liếm mép, tiu nghỉu quay về rừng.

Thoát nạn, vịt xám sợ quá, nép sát vào cánh mẹ, run cầm cập:

— Mẹ ơi… con xin lỗi mẹ! Từ nay con không dám tách đàn đi chơi một mình nữa đâu!

Vịt mẹ nhẹ nhàng xoa đầu con, rồi dẫn vịt xám về với đàn. Từ đấy, vịt xám luôn nghe lời mẹ: đi đâu cũng theo mẹ, theo đàn, không rời nửa bước.


Bài học gửi con: Con à, bố mẹ dặn điều gì cũng là vì thương con. Đi đâu con nhớ nắm chặt tay bố mẹ nhé — như vịt xám theo đàn, như con theo bố, mình chẳng sợ con cáo nào cả.