Sọ Dừa
6 tháng 6, 2026
Gợi ý cho bố: Tiếng gà gáy "Ò… ó… o…" giữa biển là chi tiết đắt nhất truyện — bố gáy thật dõng dạc nhé! Truyện này còn có tiếng sáo véo von trên lưng bò, bố có thể huýt sáo một đoạn cho con nghe.
Ngày xưa, có hai vợ chồng nghèo đi ở cho một nhà phú ông, hiền lành chăm chỉ mà ngoài năm mươi tuổi vẫn chưa có con. Một hôm trời nắng to, người vợ vào rừng hái củi, khát nước quá mà không tìm đâu ra suối, thấy một cái sọ dừa bên gốc cây đựng đầy nước mưa, bà bèn bưng lên uống. Về nhà, chẳng bao lâu bà có mang.
Ít lâu sau, chồng mất. Bà sinh ra một đứa bé không chân không tay, tròn như một quả dừa. Bà buồn lắm, toan vứt đi thì đứa bé cất tiếng:
— Mẹ ơi! Con là người đấy! Mẹ đừng vứt con mà tội nghiệp.
Thương con, bà đành để lại nuôi và đặt tên là Sọ Dừa. Lớn lên, Sọ Dừa vẫn cứ lăn lông lốc trong nhà, chẳng làm được việc gì. Một hôm, cậu xin mẹ đến chăn bò cho nhà phú ông. Phú ông ngần ngừ, nhưng nghĩ nuôi Sọ Dừa thì đỡ tốn cơm, bèn nhận lời.
Lạ thay, từ ngày Sọ Dừa chăn bò, con nào con nấy no căng, béo mượt. Phú ông mừng lắm. Ngày mùa bận rộn, ba cô con gái phú ông phải thay phiên nhau đem cơm ra đồng cho Sọ Dừa. Hai cô chị kiêu kỳ, thấy Sọ Dừa xấu xí thì hắt hủi, chỉ có cô út hiền lành đối đãi với Sọ Dừa rất tử tế.
Một hôm đến phiên đưa cơm, từ xa cô út bỗng nghe tiếng sáo véo von. Rón rén lại gần, cô thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú đang ngồi trên chiếc võng đào mắc giữa hai cành cây, thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nghe động, chàng trai biến mất, chỉ còn Sọ Dừa nằm lăn lóc đấy. Từ đó, cô út đem lòng yêu mến, có của ngon vật lạ đều giấu đem cho.
Cuối mùa ở, Sọ Dừa giục mẹ đến nhà phú ông hỏi vợ cho mình. Phú ông cười mỉa, thách cưới thật to: một chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn béo, mười vò rượu tăm. Ai ngờ đúng hẹn, sính lễ đầy đủ cả, lại có hàng chục gia nhân khiêng sang. Phú ông đành hỏi ba cô con gái. Hai cô chị bĩu môi lắc đầu, chỉ có cô út cúi mặt e thẹn nhận lời.
Đến ngày cưới, ai nấy sửng sốt: Sọ Dừa hiện nguyên hình thành một chàng trai khôi ngô tuấn tú. Hai cô chị thấy vậy vừa tiếc nuối, vừa ghen tức.
Vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau rất hạnh phúc. Chàng ngày đêm đèn sách, năm ấy thi đỗ Trạng nguyên, được vua cử đi sứ nước ngoài. Trước khi đi, quan trạng đưa cho vợ một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà, dặn phải luôn mang trong người, phòng khi cần đến.
Hai cô chị vốn sẵn lòng ghen ghét, nhân dịp em rể vắng nhà, rủ em gái chèo thuyền ra biển chơi, rồi lừa đẩy em xuống nước. Một con cá kình khổng lồ nuốt chửng cô út vào bụng. May có con dao bên mình, cô đâm chết cá; xác cá nổi lên, dạt vào một hòn đảo vắng. Cô út rạch bụng cá chui ra, lấy đá lửa nhóm bếp, nướng cá ăn dần. Hai quả trứng nở thành một đôi gà đẹp, sớm hôm làm bạn với cô giữa đảo hoang.
Một hôm, có chiếc thuyền lớn căng buồm đi qua đảo. Con gà trống nhìn thấy, bỗng vươn cổ gáy vang:
— Ò… ó… o… Phải thuyền quan trạng, rước cô tôi về!
Quan trạng — chính là Sọ Dừa đi sứ trở về — nghe tiếng gà lạ, cho thuyền ghé vào xem. Hai vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Về đến nhà, quan trạng mở tiệc mừng, nhưng giấu vợ trong buồng không cho ai biết. Hai cô chị tranh nhau kể chuyện cô em "rủi ro" rơi xuống biển, ra chiều thương xót lắm. Tiệc xong, quan trạng dắt vợ ra chào. Hai cô chị xấu hổ quá, lén bỏ ra về, rồi đi biệt xứ, chẳng còn dám nhìn mặt em.
Còn vợ chồng quan trạng, từ đó sống bên nhau êm ấm, thuận hòa đến đầu bạc răng long.
Bài học gửi con: Con à, đừng bao giờ nhìn vẻ ngoài mà vội chê ai — trong "quả dừa" xù xì có khi là cả một chàng trạng nguyên. Và con thấy không: cô út được hạnh phúc chẳng phải vì may mắn, mà vì cô có đôi mắt biết nhìn người bằng tấm lòng. Bố mong con sau này cũng có đôi mắt ấy.