Sơn Tinh, Thủy Tinh

Gợi ý cho bố: Đoạn sính lễ "voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao" đọc nhịp nhàng như đồng dao — bố nhấn vào ba chữ "chín" nhé. Đoạn hai thần đánh nhau thì đọc to nhỏ theo từng đợt sóng: nước dâng — giọng dâng lên, núi cao thêm — giọng vững chãi lại.

Ngày xưa, đời Vua Hùng thứ mười tám, vua có một người con gái tên là Mị Nương, người đẹp như hoa, tính nết hiền dịu. Vua cha yêu thương nàng hết mực, muốn kén cho con một người chồng thật xứng đáng.

Một hôm, có hai chàng trai cùng đến cầu hôn. Một người ở vùng núi Tản Viên, có tài lạ: vẫy tay về phía đông, phía đông nổi cồn bãi; vẫy tay về phía tây, phía tây mọc lên từng dãy núi đồi. Người ta gọi chàng là Sơn Tinh — thần Núi. Người kia ở miền biển, tài năng cũng chẳng kém: gọi gió, gió đến; hô mưa, mưa về. Người ta gọi chàng là Thủy Tinh — thần Nước.

Một người là chúa vùng non cao, một người là chúa vùng nước thẳm, cả hai đều xứng đáng làm rể Vua Hùng. Vua băn khoăn không biết nhận lời ai, từ chối ai, bèn cho mời các Lạc hầu vào bàn bạc, rồi phán:

— Hai chàng đều vừa ý ta cả. Vậy thì ngày mai, ai đem sính lễ đến trước, ta sẽ gả con gái cho người ấy. Sính lễ gồm: một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao — mỗi thứ một đôi!

Hôm sau, mới tờ mờ sáng, Sơn Tinh đã đem đầy đủ lễ vật đến trước, được rước Mị Nương về núi.

Thủy Tinh đến sau, không lấy được vợ, đùng đùng nổi giận, đem quân đuổi theo đòi cướp Mị Nương. Thần hô mưa, gọi gió, làm thành dông bão rung chuyển cả đất trời. Nước sông dâng lên cuồn cuộn, ngập ruộng đồng, ngập nhà cửa, nước dâng lên lưng đồi, sườn núi. Thành Phong Châu nổi lềnh bềnh trên một biển nước.

Nhưng Sơn Tinh không hề nao núng. Thần dùng phép lạ bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, dựng thành lũy đất ngăn dòng nước lũ. Nước dâng lên cao bao nhiêu, đồi núi lại cao lên bấy nhiêu. Hai bên đánh nhau ròng rã mấy tháng trời. Cuối cùng, Thủy Tinh kiệt sức, đành rút quân về.

Nhưng oán nặng thù sâu, từ đó năm nào Thủy Tinh cũng làm mưa gió, bão lụt, dâng nước đánh Sơn Tinh. Và năm nào cũng vậy, thần Nước đánh mãi, mỏi mệt, chán chê, vẫn không thắng nổi thần Núi, đành rút quân về.

Vì thế cứ đến mùa mưa hằng năm, nước sông lại dâng cao — người xưa bảo đó là Thủy Tinh dâng nước đánh Sơn Tinh đấy, con ạ. Còn ông cha ta thì đời này qua đời khác đắp đê, trồng lũy, vững vàng như Sơn Tinh, chẳng chịu lùi trước dòng nước dữ bao giờ.


Bài học gửi con: Con à, sóng nước có thể dâng cao bao nhiêu, thì lòng người bền chí lại cao thêm bấy nhiêu. Khó khăn nào rồi cũng như con nước — dâng lên rồi sẽ rút. Chỉ cần con vững vàng như ngọn núi của bố, thì chẳng cơn lũ nào cuốn được con đâu.