Quạ và Công
7 tháng 6, 2026
Gợi ý cho bố: Đoạn Quạ tô vẽ cho Công, bố đọc thật chậm rãi, tỉ mỉ như đang ngắm từng nét vẽ. Đoạn Quạ cuống lên đòi đi ăn cỗ thì đọc nhanh, hấp tấp, vấp cả vào nhau — cho con nghe ra cái "vội" nó hỏng việc thế nào.
Ngày xửa ngày xưa, Quạ và Công là đôi bạn thân. Thuở ấy, cả hai con nào con nấy lông xám xịt như vừa rúc dưới bùn lên, chẳng đẹp đẽ gì. Biết mình xấu, Quạ và Công chỉ quanh quẩn chơi với nhau, không dám đến gần các loài chim khác.
Một hôm, đôi bạn nhặt được một hộp màu vẽ với một cây bút ai bỏ quên bên đường. Quạ mừng quá, bảo Công:
— Này anh Công! Sẵn màu, sẵn bút đây, chúng mình vẽ cho nhau, sửa sang lại bộ cánh cho thật đẹp đi!
Công thích lắm, gật đầu lia lịa. Quạ vốn khéo tay, bắt tay vẽ cho Công trước. Quạ tô màu xanh biếc óng ánh lên đầu, lên cổ, lên mình Công. Tô đến đâu, Quạ rắc thêm kim nhũ lấp lánh đến đó. Đến cái đuôi, Quạ bảo Công xòe rộng ra như chiếc quạt, rồi nắn nót vẽ lên mỗi chiếc lông một vòng tròn, tô viền vàng óng, điểm thêm màu nâu đỏ. Quạ vẽ suốt từ sáng đến trưa mới xong.
Công soi mình xuống mặt nước, sung sướng quá: bộ lông rực rỡ, lóng lánh đủ màu, cái đuôi xòe ra như một chiếc quạt hoa khổng lồ!
Đến lượt Công cầm bút vẽ cho Quạ. Công vẽ vốn vụng, đang loay hoay tô được vài nét thì bỗng có đàn quạ bay ngang qua, gọi rối rít:
— Anh Quạ ơi! Ngoài đồng đằng kia đang có cỗ to lắm! Mau đi ăn kẻo hết phần!
Quạ ta nghe nói có ăn, bụng dạ nôn nao, đứng ngồi không yên nữa. Công khuyên:
— Anh chịu khó đợi một chút, tôi vẽ xong cho đẹp đã. Ăn lúc nào chẳng được!
Nhưng Quạ cuống quýt giục:
— Thôi thôi! Vẽ vời gì nữa cho mất thì giờ! Anh cứ dốc cả hộp màu lên người tôi đi, màu gì cũng được, nhanh lên!
Công can mãi không được, đành nghe lời bạn, cầm cả hộp màu dốc tuột lên mình Quạ. Bao nhiêu màu xanh đỏ tím vàng trộn vào nhau, thành ra một màu đen nhánh từ đầu đến chân. Quạ chẳng kịp soi gương, vội vã bay đi ăn cỗ.
Ăn xong, Quạ ra bờ ao soi mình mới giật mình: toàn thân đen thui như than! Quạ hối hận lắm, nhưng màu đã khô mất rồi, chẳng làm sao gột được nữa.
Thế là từ đó, họ nhà Công có bộ lông rực rỡ, cái đuôi xòe ra lộng lẫy như quạt hoa. Còn họ nhà Quạ thì đen nhánh từ đầu đến chân — chỉ vì một phút vội vàng của ông tổ ngày xưa đấy, con ạ.
Bài học gửi con: Con à, việc gì đáng làm thì đáng làm cho cẩn thận. Vội một chút mà chịu xấu cả đời, như chú Quạ tiếc mãi bộ lông. Con cứ thong thả lớn trong bụng mẹ, đủ ngày đủ tháng hẵng ra với bố — mọi thứ đẹp đẽ trên đời đều cần thời gian, con nhé!