Ba lưỡi rìu

Gợi ý cho bố: Truyện có ba lần ông tiên hỏi — ba lần anh tiều phu lắc đầu. Bố đọc theo kiểu "ba hồi trống": mỗi lần một to hơn, để đến lưỡi rìu sắt cũ kỹ thì anh tiều phu reo lên thật mừng rỡ nhé.

Ngày xưa, có một anh tiều phu nghèo, cha mẹ mất sớm, cả gia tài chỉ có một chiếc rìu sắt. Hằng ngày, anh vác rìu vào rừng đốn củi, đổi gạo nuôi thân. Tuy nghèo khó, anh sống thật thà, ngay thẳng, ai trong làng cũng quý.

Một hôm, anh đốn cây bên bờ sông sâu. Đang chặt dở, chẳng may lưỡi rìu tuột khỏi cán, văng xuống sông, chìm nghỉm. Anh tiều phu ngồi bệt xuống bờ sông, ôm mặt buồn rầu:

— Trời ơi! Cả nhà ta chỉ trông vào lưỡi rìu này. Mất nó rồi, ta biết lấy gì đốn củi nuôi thân đây!

Bỗng nhiên, mặt sông sáng lòa, một ông tiên râu tóc bạc phơ hiện lên, ôn tồn hỏi:

— Vì sao con ngồi khóc ở đây?

Anh tiều phu thật thà kể lại sự tình. Ông tiên mỉm cười:

— Để ta vớt giúp con.

Nói rồi, ông tiên lặn xuống dòng sông. Một lát sau, ông ngoi lên, tay cầm một lưỡi rìu bằng vàng sáng chói:

— Đây có phải lưỡi rìu của con không?

Anh tiều phu nhìn lưỡi rìu vàng, lắc đầu:

— Thưa ông, đây không phải rìu của con ạ.

Ông tiên lại lặn xuống, lần này đưa lên một lưỡi rìu bằng bạc lấp lánh:

— Thế cái này có phải của con không?

Anh tiều phu vẫn lắc đầu:

— Thưa ông, cái này cũng không phải của con ạ.

Ông tiên lặn xuống lần thứ ba, đưa lên một lưỡi rìu bằng sắt cũ kỹ, sứt mẻ. Anh tiều phu vừa nhìn thấy đã reo lên mừng rỡ:

— Đúng rồi! Đây mới chính là lưỡi rìu của con! Con xin cảm ơn ông!

Ông tiên gật đầu, vuốt chòm râu bạc, hiền từ nói:

— Con quả là người thật thà, ngay thẳng. Nghèo khó mà không tham của người, thấy vàng bạc mà lòng không chút gợn. Ta thưởng cho con cả ba lưỡi rìu này!

Nói xong, ông tiên trao cả ba lưỡi rìu cho anh rồi biến mất. Anh tiều phu cúi lạy tạ ơn. Từ đó, anh có của ăn của để, nhưng vẫn ngày ngày vác rìu sắt vào rừng đốn củi, vẫn sống thật thà, chăm chỉ như xưa, và sẵn lòng chia sẻ với những người nghèo khó trong làng.


Bài học gửi con: Con à, rìu vàng rìu bạc đẹp thật đấy, nhưng "cái gì không phải của mình thì đừng nhận" — câu ấy đáng giá hơn cả vàng. Người thật thà có khi chịu thiệt một lúc, nhưng được tin yêu cả đời. Mà con xem, ông trời có để người thật thà chịu thiệt bao giờ đâu!