Ếch ngồi đáy giếng

Gợi ý cho bố: Giọng ếch kêu "ồm ộp! ồm ộp!" huênh hoang, vang vang. Đến đoạn ếch ra khỏi giếng, bố mở giọng rộng ra, chậm rãi — như thể chính con đang lần đầu nhìn thấy bầu trời.

Ngày xưa, có một con ếch sống lâu năm trong một cái giếng sụp.

Quanh nó chỉ có vài chú nhái bé, mấy chị cua và những anh ốc nhỏ chậm chạp. Ngày nào ếch ta cũng cất tiếng kêu ồm ộp vang động cả lòng giếng, khiến đám hàng xóm bé nhỏ hoảng sợ. Vì thế, ếch tưởng mình oai phong lắm, ra dáng một vị chúa tể.

Mỗi khi ngẩng đầu nhìn lên, ếch chỉ thấy một khoảng trời tròn xoe bằng cái miệng giếng. Nó đắc chí nghĩ:

— Trời chỉ bé bằng cái vung thôi! Còn ta đây là chúa tể của cả thế gian này! Ồm ộp! Ồm ộp!

Một năm nọ, trời mưa to liền mấy ngày đêm. Nước trong giếng dềnh lên, dềnh lên mãi, rồi tràn cả ra ngoài, đưa ếch ta theo dòng nước ra khỏi giếng.

Quen thói cũ, ếch nghênh ngang đi lại trên đường, mắt nhâng nháo nhìn lên trời, miệng kêu ồm ộp ra oai, chẳng thèm để ý gì xung quanh.

Bỗng — rầm rập! rầm rập! — một bác trâu to lớn đi tới. Bốn chiếc chân như bốn cái cột nhà bước sầm sập, suýt nữa thì giẫm trúng ếch ta! Ếch hoảng hồn, nhảy vội sang vệ cỏ, tim đập thình thịch, ngồi thở dốc hồi lâu.

Hoàn hồn rồi, ếch mới run run ngẩng đầu nhìn quanh. Ôi chao! Bầu trời trên đầu rộng mênh mông, xanh thăm thẳm, chẳng giống cái vung chút nào. Cánh đồng trải dài bát ngát tới tận chân trời. Bác trâu kia to gấp trăm lần nó. Đàn cò trắng bay cao tít tắp. Cái giếng của nó, hóa ra, chỉ là một chấm nhỏ xíu giữa thế gian rộng lớn này.

Ếch ta xấu hổ quá, lặng im chẳng dám kêu ồm ộp nữa. Từ đó, nó bỏ thói huênh hoang, chịu khó đi đây đi đó, gặp ai cũng lễ phép hỏi han học hỏi. Và càng đi, ếch càng thấy: thế giới rộng lớn và kỳ diệu hơn cái đáy giếng của mình biết bao nhiêu.


Bài học gửi con: Con à, ai trong đời cũng có một "cái giếng" của mình — những gì mình đã biết. Đáng quý là dám thò đầu ra ngoài để thấy bầu trời còn rộng lắm. Càng học càng thấy mình bé nhỏ, mà càng thấy mình bé nhỏ thì lại càng lớn khôn, con ạ.