Vịt con xấu xí

Gợi ý cho bố: Đoạn giữa truyện hơi buồn — bố đọc dịu và chậm thôi. Đến đoạn mùa xuân, bố sáng giọng hẳn lên. Đọc xong nhớ thì thầm với con: "Với bố mẹ, con lúc nào cũng là thiên nga."

Bên bờ ao trong trang trại nọ, vịt mẹ đang ấp ổ trứng. Lần lượt từng quả trứng nứt vỏ — tách! tách! — những chú vịt con vàng óng chui ra, kêu chiêm chiếp thật đáng yêu.

Riêng quả trứng to nhất ổ thì mãi vẫn im lìm. Vịt mẹ kiên nhẫn ấp thêm mấy ngày nữa. Cuối cùng — tách! — quả trứng to cũng nở. Nhưng chú vịt chui ra trông thật khác lạ: thân hình to lớn, vụng về, bộ lông thì xám xịt.

— Ôi, con vịt gì mà xấu thế! — cả sân gà vịt xôn xao.

Từ hôm ấy, vịt con xám chẳng có lấy một ngày vui. Các anh chị không cho chơi cùng. Đàn gà mổ trêu. Ai đi qua cũng buông một câu chê bai. Vịt con buồn lắm. Một buổi chiều, nó lặng lẽ rời khỏi sân, lủi thủi đi về phía đầm nước xa.

Thu qua, đông tới. Trời mỗi ngày một rét. Vịt con xám co ro một mình bên hồ nước, kiếm từng cọng rong, từng con ốc nhỏ qua ngày. Có những đêm tuyết rơi, nó phải đập cánh liên hồi cho mặt nước khỏi đóng băng. Lạnh thế, đói thế, tủi thân thế, nhưng vịt con vẫn gắng gỏi sống, ngày ngày vẫn tự nhủ:

— Mình phải cố lên… Rồi mùa đông sẽ qua thôi…

Và mùa đông qua thật. Nắng xuân ấm áp trở về, hồ nước xanh trong trở lại, hoa nở vàng rực hai bên bờ. Vịt con xám vươn mình, dang đôi cánh — ơ kìa! Đôi cánh của nó giờ đây rộng và khỏe lạ thường, vỗ một cái đã nâng cả thân mình lướt trên mặt nước.

Vừa lúc ấy, một đàn thiên nga trắng muốt, cổ cao kiêu hãnh, từ phương nam bay về đậu xuống hồ. Vịt con nín thở: "Ôi, họ đẹp quá…". Nó rụt rè bơi lại gần, chờ bị xua đuổi như mọi khi. Nhưng không — đàn thiên nga vây quanh nó, âu yếm chào đón:

— Chào em! Em bay về cùng đàn với chúng ta nhé?

Ngơ ngác, vịt con cúi nhìn bóng mình dưới mặt nước. Nó sững sờ: trong làn nước trong veo là một con thiên nga trắng tinh, cổ cao thanh thoát, đẹp nhất đàn! Thì ra bấy lâu nay, nó là một chú thiên nga nở nhầm trong ổ vịt.

Trên bờ, mấy em bé reo lên:

— Nhìn kìa! Con thiên nga mới về đẹp quá!

Thiên nga nhỏ khẽ rùng mình hạnh phúc. Nó dang rộng đôi cánh trắng, bay lên cùng đàn trong nắng xuân — và trong lòng thầm hứa sẽ không bao giờ chê bai một ai chỉ vì vẻ ngoài của họ.


Bài học gửi con: Con à, mỗi người có mùa xuân của riêng mình, sớm muộn khác nhau. Đừng buồn nếu có lúc thấy mình vụng về, và cũng đừng bao giờ chê ai xấu xí. Với bố mẹ, con sinh ra đã là thiên nga rồi.