Dê Đen và Dê Trắng

Gợi ý cho bố: Truyện này là một "màn kịch hai hồi" giống hệt nhau, chỉ khác giọng trả lời: Dê Trắng thì lí nhí, run run; Dê Đen thì đanh thép, chắc nịch. Bố diễn hai giọng cho thật khác nhau — đó chính là bài học của truyện đấy.

Ngày xưa, trong khu rừng nọ có hai chú dê: Dê Đen và Dê Trắng. Hằng ngày, hai chú thường vào rừng tìm lá non để ăn và nước suối mát để uống.

Hôm ấy, Dê Trắng đang thong dong gặm cỏ thì một con Sói già hung dữ từ đâu xồng xộc đi tới, quát lớn:

— Dê kia! Mi đi đâu?

Dê Trắng giật bắn mình, run lẩy bẩy, lí nhí đáp:

— Dạ… tôi đi tìm lá non để ăn… và nước suối mát để uống ạ…

— Mi có gì ở chân?

— Dạ… chân tôi chỉ có móng thôi ạ…

— Trên đầu mi có gì?

— Dạ… trên đầu tôi có đôi sừng… mới nhú ạ…

— Thế tim mi thế nào? — Sói gằn giọng.

— Dạ… tim tôi… tim tôi đang run sợ đây này…

Sói cười vang khoái trá, nhe nanh vồ lấy chú Dê Trắng nhút nhát tội nghiệp, lôi tuột vào rừng.

Một lát sau, Dê Đen cũng đi tới quãng rừng ấy tìm lá non và nước suối mát. Con Sói già lại xồng xộc xông ra, quát lớn:

— Dê kia! Mi đi đâu?

Dê Đen không hề nao núng. Chú ngẩng cao đầu, nhìn Sói từ đầu đến chân, dõng dạc đáp:

— Ta đi tìm kẻ nào hay gây sự đây!

Sói hơi chững lại, hỏi tiếp:

— Mi… mi có gì ở chân?

— Chân thép của ta có móng bằng đồng!

— Trên… trên đầu mi có gì?

— Trên đầu ta có đôi sừng bằng kim cương!

— Thế… thế tim mi thế nào? — giọng Sói đã run run.

Dê Đen dậm mạnh chân xuống đất, gằn từng tiếng:

— Trái tim thép của ta đang bảo ta rằng: hãy cắm đôi sừng kim cương này vào đầu Sói! Nào, Sói hãy lại đây!

Sói già nghe xong, hồn vía lên mây, ba chân bốn cẳng quay đầu chạy thục mạng vào rừng sâu, không bao giờ dám bén mảng đến quãng rừng ấy nữa.

Còn Dê Đen ung dung uống nước suối mát, gặm lá non, rồi thong thả trở về nhà.


Bài học gửi con: Con à, Dê Trắng và Dê Đen sừng móng chẳng khác nhau là mấy — khác nhau ở cái tim thôi. Gặp chuyện đáng sợ, càng run rẩy thì kẻ xấu càng lấn tới; còn bình tĩnh, vững vàng thì kẻ dữ mấy cũng phải chùn chân. Bố mong con có trái tim của Dê Đen: không gây sự với ai, nhưng cũng không cúi đầu trước kẻ bắt nạt.