Cậu bé Tích Chu

Gợi ý cho bố: Truyện này có nhiều lời thoại — bố thử đổi giọng nhé: giọng bà yếu ớt, giọng chim ngân nga "cúc cu… cu", giọng Tích Chu hối hận. Đến đoạn bà hóa thành chim, bố ngừng một nhịp cho con "hồi hộp" cùng.

Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé tên là Tích Chu. Bố mẹ Tích Chu mất sớm, cậu ở với bà.

Hằng ngày, bà phải làm việc quần quật để kiếm tiền nuôi Tích Chu. Có thức gì ngon, bà cũng để dành cho Tích Chu. Ban đêm, khi Tích Chu ngủ thì bà thức quạt cho cháu. Thấy bà thương Tích Chu như vậy, có người bảo:

— Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Lớn lên, thế nào Tích Chu cũng không quên ơn bà đâu.

Thế nhưng Tích Chu lớn lên lại chẳng thương bà. Bà thì suốt ngày làm lụng vất vả, còn Tích Chu suốt ngày rong chơi với bạn bè.

Vì làm việc mệt nhọc, ăn uống lại kham khổ nên bà bị ốm. Bà lên cơn sốt mà chẳng có ai trông nom, vì Tích Chu còn mải rong chơi đâu đó. Một buổi trưa trời nóng nực, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá liền gọi:

— Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước. Bà khát khô cả cổ rồi!

Bà gọi một lần… hai lần… rồi ba lần… nhưng vẫn không thấy Tích Chu đáp lại.

Mãi sau, Tích Chu thấy đói bụng mới chạy về nhà kiếm cái ăn. Vừa về đến cửa, cậu sững người: bà đã biến thành một con chim và vỗ cánh bay lên trời. Tích Chu hoảng quá, kêu lên:

— Bà ơi! Bà đi đâu? Bà ở lại với cháu! Cháu sẽ mang nước cho bà, bà ơi!

— Cúc cu… cu! Cúc… cu cu! Muộn mất rồi cháu ạ. Bà khát quá, không chịu nổi, phải hóa thành chim để bay đi tìm nước. Bà đi đây, bà không về nữa đâu!

Nói rồi chim vỗ cánh bay đi. Tích Chu vội chạy theo bà, cứ nhằm hướng chim bay mà chạy mãi, chạy mãi. Cuối cùng, cậu gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tích Chu tha thiết gọi:

— Bà ơi! Bà trở về với cháu đi! Cháu sẽ đi lấy nước cho bà, cháu sẽ giúp đỡ bà, cháu sẽ không làm bà buồn nữa đâu!

— Cúc… cu… cu! Muộn quá rồi cháu ơi, bà không trở lại thành người được nữa!

Nghe chim nói, Tích Chu òa lên khóc. Cậu thương bà và hối hận lắm. Giữa lúc đó, một bà tiên hiện ra, dịu dàng bảo:

— Tích Chu này, nếu cháu muốn bà trở lại thành người thì cháu phải lấy nước ở suối Tiên cho bà uống. Nhưng đường lên suối Tiên xa lắm, phải trèo đèo lội suối, cháu có đi được không?

Tích Chu mừng rỡ vô cùng, vội vàng hỏi đường, rồi chẳng chần chừ một phút, cậu cắm cúi đi ngay.

Tích Chu băng rừng, lội suối, trèo qua bao nhiêu là núi cao, vực sâu. Chân mỏi rã rời, bụng đói cồn cào, cậu vẫn không dừng bước, vì cậu thương bà quá. Cuối cùng, Tích Chu cũng đến được suối Tiên. Cậu múc đầy bình nước, nâng niu mang về cho bà.

Vừa uống ngụm nước suối Tiên, lạ thay, chim vụt biến trở lại thành bà. Tích Chu ôm chầm lấy bà, vừa khóc vừa cười:

— Bà ơi, cháu xin lỗi bà! Từ nay cháu sẽ ở bên bà, thương yêu bà mãi mãi!

Từ đấy, Tích Chu hết lòng yêu thương, chăm sóc bà. Hai bà cháu lại sống bên nhau thật vui vẻ, đầm ấm.


Bài học gửi con: Con à, người thương mình thì mình phải thương lại ngay hôm nay, đừng để đến mai. Một ngụm nước đưa đúng lúc còn quý hơn vạn lời xin lỗi muộn màng. Lớn lên, con nhớ thương ông bà, bố mẹ mỗi ngày con nhé.