Cáo, Thỏ và Gà Trống

Gợi ý cho bố: Bài hát của Gà Trống là "điệp khúc" của truyện — bố đọc dõng dạc như hát quân hành: "Cúc cù cu cu! Ta vác hái trên vai…" Truyện lặp lại ba lần một kiểu, càng về sau con càng đoán được — trẻ con mê nhất kiểu kể này đấy.

Ngày xửa ngày xưa, trong khu rừng nọ có một con Cáo và một chú Thỏ. Thỏ có một ngôi nhà bằng gỗ xinh xắn, còn Cáo có một ngôi nhà bằng băng lấp lánh. Mùa đông, nhà Cáo trông đẹp lắm. Nhưng khi mùa xuân ấm áp đến, nhà Cáo tan ra thành nước. Cáo bèn sang xin Thỏ sưởi nhờ, rồi trở mặt đuổi luôn Thỏ ra khỏi nhà, chiếm lấy ngôi nhà gỗ.

Thỏ mất nhà, vừa đi vừa khóc. Một bầy Chó đi qua, hỏi:

— Vì sao Thỏ khóc?

— Hu hu… Làm sao tôi không khóc được? Tôi có ngôi nhà bằng gỗ, Cáo có ngôi nhà bằng băng. Xuân đến nhà Cáo tan thành nước, Cáo xin sang nhà tôi sưởi nhờ rồi đuổi luôn tôi ra khỏi nhà!

— Thỏ đừng khóc nữa! — bầy Chó an ủi. — Chúng tôi sẽ đuổi Cáo đi!

Bầy Chó đến trước cửa, sủa vang:

— Gâu! Gâu! Gâu! Cáo cút ngay đi!

Cáo ngồi trên bệ lò sưởi, quát vọng ra:

— Ta mà nhảy ra thì chúng mày tan xác bây giờ!

Bầy Chó sợ quá, cụp đuôi chạy mất. Thỏ lại ngồi khóc dưới gốc cây. Một bác Gấu to lớn đi qua, hỏi chuyện, rồi vỗ ngực:

— Thỏ đừng khóc nữa! Ta sẽ đuổi được Cáo đi!

Bác Gấu đến trước cửa, gầm lên:

— Cáo! Cút ngay đi!

Cáo lại quát:

— Ta mà nhảy ra thì chúng mày tan xác bây giờ!

Bác Gấu to thế mà cũng hoảng hồn, lùi lũi bỏ đi. Thỏ tủi thân, càng khóc to hơn. Vừa lúc ấy, một chú Gà Trống mào đỏ đi tới, vai vác một chiếc hái sáng loáng. Nghe Thỏ kể xong, Gà Trống dõng dạc:

— Thỏ đi với tôi! Tôi sẽ đuổi được Cáo!

— Chó đuổi mãi không được, Gấu đuổi mãi không được, làm sao anh đuổi được? — Thỏ sụt sịt.

— Cứ đi rồi xem!

Gà Trống bước đến trước cửa nhà, ưỡn ngực, cất cao giọng hát:

Cúc cù cu cu! Ta vác hái trên vai. Đi tìm Cáo gian ác. Cáo ở đâu, ra ngay!

Cáo nghe thấy, hơi chột dạ, nói vọng ra:

— Tôi… tôi đang mặc quần áo!

Gà Trống lại hát, to hơn:

Cúc cù cu cu! Ta vác hái trên vai. Đi tìm Cáo gian ác. Cáo ở đâu, ra ngay!

— Cho… cho tôi xỏ giày đã!

Gà Trống hát lần thứ ba, vang như tiếng kèn xung trận:

CÚC CÙ CU CU! Ta vác hái trên vai. Đi tìm Cáo gian ác. Cáo ở đâu, ra ngay!

Cáo sợ cuống cả lên, không kịp mặc áo xỏ giày gì nữa, từ trong nhà nhảy vọt qua cửa sổ, ba chân bốn cẳng chạy biến vào rừng sâu, không bao giờ dám quay lại nữa.

Thỏ mừng quá, đón Gà Trống vào nhà. Từ đó, Thỏ và Gà Trống sống bên nhau trong ngôi nhà gỗ, vui vẻ và đầm ấm.


Bài học gửi con: Con à, bầy Chó đông, bác Gấu khỏe, nhưng đuổi được Cáo lại là chú Gà Trống dám đứng thẳng và nói to điều phải. Kẻ dọa nạt trông dữ dằn thế thôi, gặp người can đảm thật sự là chạy trước tiên. Và con nhớ nhé: bạn gặp khó mà mình giúp được, thì đừng chỉ đứng nhìn.