Ba cô gái
9 tháng 6, 2026
Gợi ý cho bố: Giọng Sóc là giọng quan trọng nhất truyện — lúc đầu lễ phép, dịu dàng; hai lần thất vọng thì buồn và nghiêm; đến nhà cô út thì reo lên mừng rỡ. Câu "Thương mẹ, thương mẹ mà còn…" bố đọc chậm từng tiếng nhé.
Ngày xửa ngày xưa, có một người mẹ nghèo sinh được ba cô con gái. Bà rất yêu thương các con. Bà làm lụng vất vả sớm hôm để nuôi các con khôn lớn. Ba cô gái lớn nhanh như thổi, cô nào cũng đẹp như trăng rằm. Rồi lần lượt từng cô đi lấy chồng xa, bà mẹ ở nhà một mình.
Năm tháng trôi qua, bà mẹ tuổi mỗi ngày một già, sức mỗi ngày một yếu. Một hôm, bà thấy trong người mệt lắm, biết mình chẳng còn sống được bao lâu nữa. Bà nhớ các con quá, liền nhờ Sóc con đưa thư, dặn dò:
— Sóc khôn ngoan, Sóc hãy nói với các con ta là ta đang ốm, bảo chúng nó về ngay thăm ta, Sóc nhé!
Sóc con vâng lời, ròng rã đi một ngày một đêm mới đến nhà cô chị cả. Cô cả đang cọ chậu. Sóc đưa thư rồi nói:
— Chị cả ơi! Mẹ chị đang ốm nặng, mẹ muốn gặp chị. Chị hãy về ngay đi!
Cô cả đọc thư, thở dài:
— Thật à Sóc? Mẹ chị ốm à? Ôi, chị thương mẹ chị quá! Chị muốn về thăm mẹ ngay, nhưng chị còn phải cọ cho xong mấy cái chậu này đã…
Sóc con nghe vậy, giận lắm:
— Thương mẹ, thương mẹ mà còn cọ chậu đã rồi mới về! Thôi thì cứ ở nhà mà cọ chậu suốt đời!
Sóc vừa dứt lời, cô cả ngã lăn ra đất, biến thành một con rùa to, lưng đội cái chậu, lặng lẽ bò ra khỏi nhà.
Sóc con lại đi một ngày một đêm nữa, đến nhà cô hai. Cô hai đang ngồi xe chỉ. Sóc đưa thư rồi giục:
— Chị hai ơi! Mẹ chị đang ốm nặng, mẹ mong chị lắm. Chị về ngay đi!
Cô hai đọc thư, rơm rớm nước mắt:
— Ôi, chị thương mẹ quá! Chị muốn về ngay, nhưng chị còn phải xe cho xong chỗ chỉ này đã…
Sóc con lắc đầu:
— Thương mẹ, thương mẹ mà còn xe chỉ đã rồi mới về! Thôi thì cứ ngồi mà xe chỉ suốt đời!
Sóc vừa dứt lời, cô hai biến thành con nhện, suốt đời giăng tơ, xe chỉ bên góc nhà.
Sóc con lại lặn lội đến nhà cô út. Cô út đang nhào bột làm bánh. Vừa nghe Sóc báo tin mẹ ốm, cô hốt hoảng buông ngay chậu bột, chẳng kịp rửa đôi bàn tay dính bột trắng, tất tả đi về thăm mẹ ngay.
Sóc con nhìn theo, mừng rỡ reo lên:
— Cô út ơi! Cô là người con hiếu thảo nhất! Mọi người sẽ luôn thương yêu cô, và cô sẽ sống một đời hạnh phúc!
Quả đúng như lời Sóc nói. Cô út về kịp chăm sóc mẹ qua cơn ốm nặng. Về sau, cô sống vui vẻ, đầm ấm, con cháu đề huề, ai ai cũng yêu quý — vì một người con thương mẹ thật lòng thì đi đến đâu cũng được thương lại, con ạ.
Bài học gửi con: Con à, thương ai thật lòng thì đừng để chữ "nhưng" chen vào giữa. Cái chậu cọ lúc nào cũng được, cuộn chỉ xe lúc nào cũng xong, chỉ có vòng tay của mẹ là không đợi được mãi đâu. Mai này lớn lên, dù bận bịu đến mấy, con nhớ về thăm bố mẹ, con nhé!