Sư tử và chuột nhắt

Gợi ý cho bố: Giọng sư tử thì oai vệ, trầm vang; giọng chuột nhắt thì lí nhí run run. Đoạn chuột gặm lưới, bố làm tiếng "rào… rạo… rào… rạo…" nho nhỏ — con sẽ thích lắm.

Giữa trưa hè, trong khu rừng nọ, bác Sư Tử — chúa tể rừng xanh — đang nằm ngủ ngon lành dưới bóng cây.

Một chú Chuột Nhắt mải chơi, chạy vụt qua, vấp ngay phải chân Sư Tử. Sư Tử giật mình tỉnh giấc, gầm lên một tiếng vang cả khu rừng, rồi quắp gọn Chuột Nhắt trong móng vuốt:

— To gan! Dám phá giấc ngủ của ta hả?

Chuột Nhắt run như cầy sấy, lí nhí van xin:

— Xin… xin ông tha cho cháu! Cháu trót dại… Ông tha cháu lần này, mai sau nhất định cháu sẽ trả ơn ông!

Sư Tử nghe vậy phì cười:

— Ha ha! Bé tí teo như ngươi mà đòi trả ơn chúa sơn lâm? Thôi được, ta đang buồn ngủ, tha cho ngươi đấy. Đi đi!

Chuột Nhắt cúi đầu cảm ơn rối rít rồi chạy biến vào bụi cỏ.

Bẵng đi ít lâu, một hôm Sư Tử đi tuần trong rừng, chẳng may sa vào tấm lưới của thợ săn. Càng vùng vẫy, lưới càng siết chặt. Sư Tử gầm vang cả khu rừng, tiếng gầm nghe vừa giận dữ vừa tuyệt vọng.

Nghe tiếng gầm, Chuột Nhắt nhận ra ngay ân nhân của mình. Chú chạy vụt tới, trèo lên tấm lưới và bắt đầu gặm — rào… rạo… rào… rạo… Hàm răng nhỏ mà sắc của Chuột gặm đứt từng mắt lưới, từng mắt lưới một. Chẳng mấy chốc, tấm lưới thủng một lỗ to. Sư Tử rùng mình chui ra, thoát nạn!

Chuột Nhắt vuốt ria, cười:

— Ông thấy chưa? Ngày trước ông cười cháu bé tí teo. Thế mà hôm nay chuột nhắt cũng cứu được chúa sơn lâm đấy nhé!

Sư Tử cúi đầu thật thấp, dịu giọng:

— Ta cảm ơn ngươi, người bạn nhỏ. Từ nay ta hiểu rồi: không ai là quá bé nhỏ để làm nên việc lớn cả.

Từ đó, Sư Tử và Chuột Nhắt trở thành đôi bạn thân thiết của khu rừng.


Bài học gửi con: Con à, đừng bao giờ coi thường ai vì họ bé nhỏ — và cũng đừng nghĩ mình bé nhỏ mà không giúp được ai. Một lần rộng lượng của hôm nay có thể là chiếc lưới được gặm đứt của ngày mai.