Câu chuyện bó đũa
27 tháng 5, 2026
Gợi ý cho bố: Giọng người cha đọc thật chậm và trầm. Đến đoạn bẻ đũa, bố làm động tác "hự… hự…" bẻ không nổi cho vui. Đọc xong, bố nắm tay mẹ đặt lên bụng và bảo con: "Nhà mình là một bó đũa đấy."
Ngày xưa, ở một gia đình kia có người cha già và bốn người con. Khi các con khôn lớn, dựng vợ gả chồng xong, người cha buồn lòng nhận thấy anh em họ chẳng còn hòa thuận như xưa: hễ đụng việc là so bì, tị nạnh, cãi cọ nhau.
Một hôm, ông gọi cả bốn người con đến, đặt lên bàn một bó đũa và một túi tiền, rồi nói:
— Ai bẻ gãy được bó đũa này thì cha thưởng cho túi tiền.
Bốn người con lần lượt cầm bó đũa lên bẻ. Người anh cả khỏe nhất ghì bó đũa vào gối — hự… hự… — mặt đỏ gay mà bó đũa vẫn trơ trơ. Ba người em cũng thử đủ cách, nhưng chẳng ai bẻ nổi. Cả bốn đành chịu thua:
— Thưa cha, bó đũa chắc quá, chúng con không bẻ được ạ.
Bấy giờ, người cha thong thả cởi dây, tháo bó đũa ra, rồi nhẹ nhàng bẻ gãy từng chiếc một cách dễ dàng — tách! tách! tách!
Các con vội nói:
— Thưa cha, lấy từng chiếc mà bẻ thì có khó gì đâu!
Người cha gật đầu, nhìn các con trìu mến:
— Đúng vậy. Các con thấy chưa: chia lẻ ra thì yếu, hợp lại thì mạnh. Anh em trong nhà cũng như bó đũa này. Các con phải biết thương yêu, đùm bọc lẫn nhau. Có đoàn kết thì mới có sức mạnh, chẳng ai bẻ gãy được các con cả.
Bốn người con nghe cha nói, ai nấy nhìn nhau xấu hổ. Từ đó, anh em họ thuận hòa trở lại, việc lớn việc nhỏ đều chung tay gánh vác. Người cha già nhìn đàn con quây quần mà lòng vui như hội.
Bài học gửi con: Con à, một chiếc đũa thì bẻ cái "tách" là gãy, nhưng cả bó đũa thì chẳng ai bẻ nổi. Nhà mình cũng vậy: bố, mẹ và con — cứ nắm chặt tay nhau, thì chuyện khó mấy nhà mình cũng vượt qua được hết.