Sự tích cây khế

Gợi ý cho bố: Câu "Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng!" đọc như hát một câu vè — ngân nga lên nhé. Đọc vài tối là chính bố sẽ thuộc, và sau này con cũng sẽ thuộc theo.

Ngày xưa, có hai anh em nhà kia, cha mẹ mất sớm. Đến khi chia gia tài, người anh tham lam chiếm hết ruộng vườn, nhà cửa, chỉ chia cho em một túp lều nhỏ và một cây khế ngọt ở góc vườn.

Người em không một lời oán trách. Hằng ngày, hai vợ chồng người em chăm bón cây khế, rồi đi làm thuê làm mướn kiếm sống qua ngày.

Năm ấy, cây khế trong vườn sai trĩu quả, quả nào quả nấy vàng ươm, ngọt lịm. Vợ chồng người em mừng lắm, định bụng đem khế ra chợ bán lấy tiền đong gạo.

Bỗng một hôm, có một con chim lạ rất to từ đâu bay đến, đậu trên cây, ăn hết quả này đến quả khác. Người em đứng dưới gốc, buồn rầu nói với chim:

— Chim ơi! Gia tài nhà tôi chỉ có mỗi cây khế này thôi. Chim ăn hết thì vợ chồng tôi biết lấy gì mà sống?

Chim lạ bỗng cất tiếng người:

— Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng!

Vợ chồng người em nghe lời, may đúng một chiếc túi ba gang. Sáng hôm sau, chim bay đến, xòe cánh cõng người em bay qua biển rộng mênh mông, đến một hòn đảo lấp lánh toàn vàng bạc châu báu. Người em chỉ nhặt vàng vừa đầy chiếc túi ba gang, rồi leo lên lưng chim trở về.

Từ đó, vợ chồng người em trở nên khá giả. Họ dựng lại nhà cửa, và đem thóc gạo, tiền của giúp đỡ bà con nghèo khó trong làng.

Người anh nghe tin, vội lân la sang dò hỏi. Người em thật thà kể lại đầu đuôi. Lòng tham nổi lên, người anh nằng nặc gạ đổi tất cả gia tài của mình chỉ để lấy túp lều và cây khế. Người em vui vẻ bằng lòng.

Mùa khế chín, chim lạ lại bay đến ăn. Người anh giả vờ khóc lóc, kêu than ầm ĩ dưới gốc cây. Chim bèn nói:

— Ăn một quả, trả cục vàng. May túi ba gang, mang đi mà đựng!

Nhưng người anh tham lam đâu chịu nghe lời chim. Hắn lén may một chiếc túi to những sáu gang. Đến đảo vàng, hắn hoa cả mắt, vơ vét nhét vàng đầy ắp túi sáu gang, lại còn giắt thêm vàng kín cả người, mãi đến chiều tối mới ì ạch leo lên lưng chim.

Chim cõng người anh bay về. Túi vàng nặng quá, chim phải vỗ cánh mãi mới cất mình lên được. Bay đến giữa biển, gió bỗng thổi mạnh. Chim mỏi cánh quá, cất tiếng bảo:

— Vàng nặng quá! Người hãy bỏ bớt vàng đi, kẻo ta không chở nổi nữa rồi!

Người anh tiếc của, cứ ôm khư khư túi vàng, nhất định không chịu bỏ ra một thỏi. Chim lảo đảo, nghiêng cánh… Thế là người anh cùng túi vàng nặng trĩu rơi tùm xuống biển sâu, chẳng bao giờ trở về được nữa.

Còn vợ chồng người em hiền lành vẫn sống êm ấm, hạnh phúc bên cây khế ngọt — cây khế mà đến tận bây giờ, người đời vẫn nhắc trong câu chuyện "ăn khế trả vàng".


Bài học gửi con: Con à, biết đủ là giàu. Chiếc túi ba gang đầy còn hơn chiếc túi sáu gang kéo mình chìm xuống biển. Sống hiền lành, thật thà, rồi phúc lành sẽ tự bay đến đậu trước sân nhà — như cánh chim đến với cây khế vậy.