Cây tre trăm đốt

Gợi ý cho bố: Câu thần chú "Khắc nhập! Khắc nhập!" và "Khắc xuất! Khắc xuất!" bố hô thật dứt khoát, vui vào — đây sẽ là câu thần chú đầu tiên mà con thuộc đấy. Giọng phú ông thì nhừa nhựa, gian gian một chút.

Ngày xưa, ở vùng quê nọ có một chàng trai nghèo, hiền lành, khỏe mạnh tên là Khoai. Chàng đi cày thuê cuốc mướn cho một lão phú ông trong làng.

Thấy Khoai chăm chỉ, thật thà, làm việc giỏi giang, phú ông gọi đến dỗ ngọt:

— Con cứ chịu khó làm lụng cho ta. Hết ba năm, ta sẽ gả con gái ta cho!

Khoai tưởng thật, ra sức làm việc quần quật từ sáng sớm đến tối mịt, chẳng quản nắng mưa. Nhờ có chàng, nhà phú ông mỗi ngày một giàu thêm: thóc đầy bồ, trâu bò chật chuồng.

Thấm thoắt ba năm trôi qua. Nhưng phú ông chẳng những không giữ lời, mà còn lén nhận lời gả con gái cho con trai một nhà giàu khác trong làng. Hắn gọi Khoai đến, ra vẻ thân tình:

— Con muốn cưới con gái ta thì hãy vào rừng, chặt về đây một cây tre trăm đốt làm sính lễ!

Khoai thật thà vác dao vào rừng. Chàng tìm khắp núi này rừng nọ, chặt hết bụi tre này đến bụi tre khác, nhưng tìm đỏ cả mắt cũng chẳng thấy cây tre nào đủ một trăm đốt. Trong khi đó ở nhà, phú ông mổ lợn giết gà, bày cỗ linh đình chuẩn bị đám cưới cho con gái với con nhà giàu kia.

Giữa rừng sâu, vừa mệt vừa tủi, Khoai ngồi ôm mặt khóc. Bỗng một làn khói trắng tỏa ra, một ông Bụt tóc trắng như mây hiện lên, hiền từ hỏi:

— Vì sao con khóc?

Khoai kể hết sự tình. Bụt mỉm cười bảo:

— Khó gì việc ấy! Con hãy chặt đủ một trăm đốt tre mang lại đây.

Khoai hăng hái chặt đủ một trăm đốt tre, xếp thành đống. Bụt dạy:

— Bây giờ con đọc theo ta: "Khắc nhập! Khắc nhập!"

Khoai vừa đọc dứt lời — lạ chưa! — một trăm đốt tre tự nhiên chắp liền lại với nhau, thành một cây tre dài đúng một trăm đốt! Khoai mừng quá, ôm cây tre định vác về, nhưng cây tre dài quá, vướng hết gốc cây này đến bụi rậm khác, không tài nào đưa ra khỏi rừng được. Bụt lại dạy:

— Con đọc: "Khắc xuất! Khắc xuất!" — các đốt tre sẽ rời ra như cũ.

Khoai đọc "Khắc xuất! Khắc xuất!", cây tre liền rời ra thành trăm đốt. Chàng cảm tạ Bụt, bó tre lại, gánh về làng.

Về đến sân nhà phú ông, thấy hai họ đang ăn uống linh đình, Khoai hiểu ngay mình đã bị lừa. Chàng lẳng lặng xếp một trăm đốt tre ra giữa sân, rồi mời phú ông ra xem sính lễ. Phú ông vừa bước tới, chỉ trỏ cười khẩy, Khoai liền đọc:

— Khắc nhập! Khắc nhập!

Vù một cái, trăm đốt tre chắp liền thành cây tre dài — và dính chặt luôn cả lão phú ông vào thân tre! Lão kêu la om sòm. Ông thông gia chạy ra định gỡ, Khoai lại đọc "Khắc nhập! Khắc nhập!" — ông ta cũng bị dính chặt nốt vào cây tre.

Hai lão sợ xanh mặt, van xin rối rít. Phú ông thề sống thề chết sẽ giữ đúng lời hứa năm xưa. Bấy giờ, Khoai mới khoan thai đọc:

— Khắc xuất! Khắc xuất!

Hai lão rời khỏi cây tre, vội vàng làm theo lời hứa. Đám cưới của Khoai và con gái phú ông được tổ chức ngay hôm ấy, dân làng ai cũng mừng cho chàng trai thật thà. Hai vợ chồng sống bên nhau thuận hòa, hạnh phúc đến đầu bạc răng long.


Bài học gửi con: Con à, người thật thà có thể chịu thiệt một lúc, nhưng không bao giờ thiệt cả đời. Còn lời hứa thì như đốt tre ấy — đã "khắc nhập" vào lòng người khác rồi, không giữ được thì có ngày dính vào người mình đấy. Bố hứa với con điều gì, bố sẽ giữ bằng được.