Sự tích bánh chưng, bánh giầy

Gợi ý cho bố: Đến đoạn vị thần hiện về trong mơ, bố hạ giọng đọc thật chậm, thật trầm như lời thì thầm. Câu "Trong trời đất, không gì quý bằng hạt gạo" đáng được đọc đi đọc lại — sau này mỗi lần gói bánh chưng ngày Tết, cả nhà mình sẽ kể lại chuyện này cho con nghe.

Ngày xưa, đời Vua Hùng thứ sáu, sau khi đánh đuổi xong giặc Ân, vua đã già, muốn truyền ngôi cho con. Nhân dịp đầu xuân, vua gọi các hoàng tử lại và phán rằng:

— Tổ tiên ta từ khi dựng nước đến nay đã truyền được sáu đời. Nay ta muốn chọn người nối ngôi. Trong các con, ai tìm được thức ăn ngon lành, ý nghĩa nhất để bày cỗ dâng cúng Tiên vương, ta sẽ truyền ngôi cho người ấy.

Các hoàng tử đua nhau sai người lên rừng, xuống biển tìm của ngon vật lạ: nem công, chả phượng, gan tê, tay gấu… món nào cũng cầu kỳ, quý hiếm.

Riêng người con thứ mười tám tên là Lang Liêu thì lo lắng lắm. Mẹ chàng mất sớm, nhà lại nghèo, quanh năm chỉ chăm lo đồng áng, trong nhà chẳng có gì ngoài lúa gạo. Chàng nghĩ mãi mà không biết lấy gì dâng vua cha.

Một đêm, Lang Liêu nằm mộng thấy một vị thần hiện về, ôn tồn bảo:

— Này con! Trong trời đất, không gì quý bằng hạt gạo. Gạo nuôi sống con người, ăn mãi không chán. Con hãy lấy gạo nếp làm bánh hình tròn tượng trưng cho Trời, làm bánh hình vuông tượng trưng cho Đất. Lấy lá xanh bọc ngoài, đặt nhân ngon vào trong — ấy là ngụ ý công ơn cha mẹ sinh thành, đùm bọc.

Tỉnh dậy, Lang Liêu mừng rỡ làm theo lời thần dặn. Chàng chọn thứ gạo nếp thơm ngon nhất, trắng tinh, hạt nào hạt nấy tròn mẩy. Chàng lấy lá dong xanh gói gạo, đặt nhân đậu xanh và thịt lợn vào giữa, buộc lạt thành chiếc bánh vuông vức, đem luộc một ngày một đêm cho thật rền. Rồi chàng đồ xôi lên, giã thật nhuyễn, nặn thành chiếc bánh tròn trịa, dẻo mịn.

Đến ngày hẹn, các hoàng tử nô nức mang sơn hào hải vị đến, mâm cỗ nào cũng đầy ắp của ngon vật lạ. Mâm của Lang Liêu chỉ có hai thứ bánh giản dị. Vua Hùng lấy làm lạ, dừng lại hỏi. Lang Liêu thật thà kể lại giấc mộng và ý nghĩa của hai thứ bánh.

Vua nếm thử, thấy bánh thơm dẻo, đậm đà, càng ngẫm càng thấy ý nghĩa sâu xa, bèn nói với mọi người:

— Bánh hình tròn là tượng Trời, ta đặt tên là bánh giầy. Bánh hình vuông là tượng Đất, các thứ thịt mỡ, đậu xanh, lá dong là tượng cầm thú, cây cỏ muôn loài, ta đặt tên là bánh chưng. Lá bọc ngoài, mĩ vị để trong là ngụ ý đùm bọc nhau. Lang Liêu dâng lễ vật hợp ý ta nhất, sẽ nối ngôi ta!

Từ đó, nước ta chăm nghề trồng trọt, chăn nuôi. Và cứ mỗi độ Tết đến, nhà nhà lại gói bánh chưng, làm bánh giầy dâng cúng tổ tiên — tục lệ đẹp ấy còn mãi đến tận bây giờ.


Bài học gửi con: Con à, món quà quý không phải là món quà đắt tiền, mà là món quà được làm bằng cả tấm lòng và đôi bàn tay chăm chỉ. Hạt gạo trắng trong nuôi ta lớn, như tình thương của ông bà, cha mẹ nuôi con mỗi ngày. Tết đầu tiên của con, cả nhà mình sẽ cùng gói một chiếc bánh chưng xinh, con nhé!