Ông lão đánh cá và con cá vàng

Gợi ý cho bố: Truyện này hay nhất ở... mặt biển: mỗi lần ông lão ra gọi cá, biển lại dữ thêm một bậc. Bố đọc câu tả biển bằng giọng tăng dần — từ êm ả, gợn sóng, đến nổi sóng dữ dội, rồi giông tố ầm ầm — con sẽ "nghe" thấy cả câu chuyện qua tiếng sóng đấy.

Ngày xưa, có hai vợ chồng ông lão đánh cá nghèo sống trong một túp lều nát bên bờ biển. Ngày ngày, ông lão ra biển thả lưới, còn bà vợ ở nhà kéo sợi.

Một hôm, ông lão thả lưới ba lần. Lần thứ nhất kéo lên chỉ có bùn. Lần thứ hai chỉ có rong biển. Đến lần thứ ba, lưới mắc một con cá vàng nhỏ. Lạ thay, cá vàng cất tiếng van xin:

— Ông lão ơi! Ông thả tôi về biển, tôi sẽ xin đền ơn ông, ông muốn gì cũng được!

Ông lão hiền lành, ngạc nhiên rồi mỉm cười:

— Trời phù hộ cho ngươi! Ngươi cứ về biển khơi mà vùng vẫy. Ta chẳng cần gì đâu.

Về nhà, ông kể lại cho vợ nghe. Bà vợ trợn mắt mắng:

— Đồ ngốc! Sao không bảo nó cho cái máng lợn mới? Máng nhà mình sứt mẻ hết cả rồi kia kìa!

Ông lão lóc cóc ra biển. Biển gợn sóng êm ả. Ông gọi, cá vàng nổi lên:

— Ông lão ơi, ông cần gì thế?

— Cá ơi, giúp tôi với! Mụ vợ tôi muốn một cái máng lợn mới.

— Ông cứ về đi, sẽ có máng mới.

Ông lão về đến nhà, quả nhiên thấy cái máng lợn mới tinh. Nhưng bà vợ lại quát to hơn:

— Đồ ngu! Đòi mỗi cái máng thì được tích sự gì? Ra bảo cá cho một ngôi nhà rộng!

Ông lão lại ra biển. Biển xanh đã nổi sóng. Cá vàng vẫn cho như lời. Túp lều nát biến thành ngôi nhà đẹp có cổng, có sân. Nhưng nào đã yên! Bà vợ lại đòi làm nhất phẩm phu nhân. Biển nổi sóng dữ dội — cá vàng vẫn cho. Được ít tuần, bà lại đòi làm nữ hoàng. Biển nổi sóng mù mịt — cá vàng vẫn cho.

Làm nữ hoàng sống trong cung điện nguy nga, kẻ hầu người hạ tấp nập, vậy mà lòng tham của mụ vẫn chưa đầy. Một hôm, mụ sai lính điệu ông lão đến, rít lên:

— Lão ra bảo cá vàng: ta không muốn làm nữ hoàng nữa, ta muốn làm Long Vương ngự trên mặt biển, để con cá vàng phải ngày đêm hầu hạ ta!

Ông lão run rẩy ra biển. Lần này, một cơn giông tố kinh khủng kéo đến, mặt biển nổi sóng ầm ầm, gào thét dữ dội. Ông lão cất tiếng gọi. Cá vàng nổi lên, nghe xong lời mụ vợ thì chẳng nói chẳng rằng, chỉ quẫy đuôi một cái rồi lặn sâu xuống đáy biển.

Ông lão đứng chờ mãi, chờ mãi không thấy cá lên, đành lủi thủi quay về. Về đến nơi — cung điện nguy nga biến đâu mất cả. Trước mặt ông chỉ còn túp lều nát ngày xưa, và trên bậc cửa, mụ vợ đang ngồi cạnh cái máng lợn sứt mẻ.


Bài học gửi con: Con à, cá vàng cho được nhà cao cửa rộng, nhưng chẳng phép màu nào lấp đầy được một cái túi tham không đáy. Người biết đủ thì nghèo mà vẫn vui; kẻ tham mãi thì có cả cung điện rồi cũng quay về máng lợn sứt. Bố chỉ mong nhà mình luôn như ông lão hôm thả cá: có tấm lòng thương, thế là đã giàu lắm rồi.