Con Rồng cháu Tiên

Gợi ý cho bố: Đây là truyện kể về cội nguồn của cả nhà mình đấy. Bố đọc bằng giọng trang trọng, chậm rãi như kể gia phả. Đến hai tiếng "đồng bào" ở cuối truyện, bố dừng lại một nhịp — đó là chữ đẹp nhất truyện.

Ngày xưa, ở miền đất Lạc Việt có một vị thần thuộc nòi rồng, tên là Lạc Long Quân, là con trai của thần Long Nữ. Thần mình rồng, sức khỏe vô địch, thường sống dưới nước, thỉnh thoảng mới lên cạn. Thần giúp dân diệt trừ yêu quái, lại dạy dân cách trồng trọt, chăn nuôi và ăn ở.

Bấy giờ, ở vùng núi cao phương Bắc có nàng Âu Cơ thuộc dòng họ Thần Nông, xinh đẹp tuyệt trần. Nghe tiếng vùng đất Lạc Việt có nhiều hoa thơm cỏ lạ, nàng bèn tìm đến thăm. Âu Cơ và Lạc Long Quân gặp nhau, đem lòng yêu thương, rồi nên duyên vợ chồng.

Ít lâu sau, Âu Cơ sinh ra một cái bọc trăm trứng. Kỳ lạ thay, trăm trứng nở ra một trăm người con trai, đứa nào đứa nấy hồng hào, đẹp đẽ lạ thường. Đàn con không cần bú mớm mà tự lớn lên như thổi, mặt mũi khôi ngô, khỏe mạnh như thần.

Sống với nhau êm ấm được ít lâu, Lạc Long Quân vốn quen ở nước, cứ thấy nhớ biển khơi, đành từ biệt vợ con trở về thủy cung. Âu Cơ ở lại nuôi con, tháng ngày chờ mong. Một hôm, nàng gọi chồng lên than thở:

— Sao chàng bỏ thiếp mà đi, không cùng thiếp nuôi các con?

Lạc Long Quân ôn tồn bảo:

— Ta vốn nòi rồng ở miền nước thẳm, nàng là dòng tiên ở chốn non cao. Kẻ ở cạn, người ở nước, khó mà ăn ở cùng nhau một nơi lâu dài được. Nay ta đưa năm mươi con xuống biển, nàng đưa năm mươi con lên núi, chia nhau cai quản các phương. Kẻ miền núi, người miền biển, khi có việc gì thì giúp đỡ lẫn nhau, đừng quên lời hẹn.

Âu Cơ nghe theo. Một trăm người con chia tay nhau lên đường: năm mươi người theo cha xuống biển, năm mươi người theo mẹ lên non, tỏa đi khắp các miền, khai khẩn đất đai, dựng làng dựng xóm.

Người con trưởng theo mẹ Âu Cơ được tôn lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đóng đô ở đất Phong Châu, đặt tên nước là Văn Lang. Con trai vua gọi là lang, con gái vua gọi là mị nương; khi cha mất thì ngôi truyền cho con trưởng. Cứ thế, mười mấy đời vua Hùng nối tiếp nhau trị vì đất nước.

Bởi sự tích này mà về sau, người Việt ta — con cháu vua Hùng — vẫn tự hào mình là dòng dõi con Rồng cháu Tiên. Và cũng vì cùng sinh ra từ một bọc trăm trứng của mẹ Âu Cơ, nên người trong một nước thương nhau, gọi nhau bằng hai tiếng thật ấm áp: đồng bào — nghĩa là cùng chung một bọc, con ạ.


Bài học gửi con: Con à, con sắp chào đời là cháu của Rồng, của Tiên đấy — nghe oai chưa! Nhưng điều bố muốn con nhớ nhất là hai tiếng "đồng bào": người Việt mình, ai cũng như anh em sinh ra từ một bọc. Sau này gặp ai khó khăn, con cứ chìa tay ra giúp — vì đó là anh em mình cả thôi.