Con quạ thông minh

Gợi ý cho bố: Đoạn quạ thả sỏi, bố đếm chậm rãi từng viên: "tõm… một viên… tõm… hai viên…" — nhịp đều đặn ấy nghe như tiếng tim đập, bé rất thích. Truyện ngắn, hợp những tối bố về muộn.

Vào một mùa hè nắng hạn, suối cạn, ao khô, có một chú Quạ khát nước, bay đi tìm nước uống khắp nơi mà chẳng thấy.

Bay mãi, bay mãi, Quạ chợt nhìn thấy một chiếc bình gốm nằm bên hiên nhà nọ. Mừng quá, Quạ sà ngay xuống. Trong bình quả nhiên có nước! Nhưng khổ nỗi, nước chỉ còn một ít dưới đáy, mà cổ bình thì cao, mỏ Quạ vươn dài đến mấy cũng không sao chạm tới mặt nước.

Quạ thử đẩy cho bình nghiêng đi để nước chảy ra. Nhưng chiếc bình nặng quá, Quạ lấy hết sức mà bình vẫn không nhúc nhích.

Vừa khát vừa mệt, Quạ định bỏ bay đi. Nhưng rồi Quạ dừng lại, tự nhủ:

— Khoan đã! Mình phải bình tĩnh nghĩ cách chứ!

Quạ nghiêng đầu nhìn quanh. Kia rồi — cạnh hiên nhà có một đống sỏi nhỏ! Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Quạ. Chú liền gắp một viên sỏi, thả vào bình.

— Tõm!

Nước dâng lên một chút xíu. Quạ gắp viên nữa.

— Tõm!

Nước lại dâng thêm chút nữa. Quạ cứ thế kiên trì gắp từng viên, từng viên một. Tõm… tõm… tõm… Mỏi cổ, Quạ nghỉ một lát rồi lại tiếp tục. Nước trong bình cứ dâng lên dần, dâng lên dần…

Cuối cùng, nước dâng lên đến tận miệng bình! Quạ vục mỏ uống một hơi dài. Chao ôi, ngụm nước mới mát ngọt làm sao — ngọt hơn bởi đó là ngụm nước Quạ đã tự mình nghĩ cách mà có được.

Uống xong, Quạ vỗ cánh bay vút lên trời, kêu lên mấy tiếng thật sảng khoái, như muốn khoe với cả cánh đồng về câu chuyện những viên sỏi nhỏ của mình.


Bài học gửi con: Con à, gặp việc khó, đừng vội bỏ cuộc và cũng đừng cuống lên. Dừng một nhịp, nghĩ một chút — rồi kiên trì từng viên sỏi nhỏ, từng chút một, nước sẽ dâng lên đến miệng bình cho con uống.