Con gấu và bầy ong
31 tháng 5, 2026
Gợi ý cho bố: Tiếng cả bầy ong bay ra — "vù vù vù!" — là cao trào của truyện. Còn tiếng gấu gầm thì bố gầm khe khẽ thôi nhé, đây dù sao cũng là truyện trước giờ đi ngủ mà.
Trong khu rừng nọ có một chú Gấu rất thích ăn mật ong.
Một buổi sáng, Gấu lang thang trong rừng thì bắt gặp một tổ ong nằm trong thân cây đổ. Gấu khoái chí nghĩ thầm:
— Chà! Trong này hẳn là nhiều mật lắm đây!
Gấu rón rén ghé mũi vào hít hà, đánh hơi xem tổ có đầy mật không.
Vừa lúc đó, một chú ong thợ đi lấy mật trở về. Thấy một kẻ to lớn đang dí mũi vào nhà mình, ong ta bay vù tới, chích cho Gấu một phát đau điếng ngay chóp mũi, rồi lẩn ngay vào tổ.
Gấu nổi giận đùng đùng, gầm lên:
— Á à! Dám đốt ta hả? Ta sẽ phá tan cái tổ này cho mà xem!
Nói rồi, Gấu giơ móng vuốt cào vào thân cây. Nhưng Gấu vừa ra tay thì…
— Vù vù vù!
Cả bầy ong trong tổ ào ra như một đám mây đen, xông thẳng vào Gấu mà đốt tới tấp — đốt vào mũi, vào tai, vào quanh mắt. Gấu ta đau quá, ôm đầu chạy thục mạng qua rừng, và chỉ đến khi nhảy tùm xuống ao sâu mới thoát được bầy ong giận dữ.
Ngồi thu lu dưới ao, xuýt xoa cái mũi sưng vù, Gấu tự nhủ:
— Ôi chao… Giá mình chịu nhịn một vết đốt ban nãy, thì đâu phải chịu cả trăm vết đốt thế này! Lần sau, mình phải học cách bình tĩnh mới được.
Nghĩ thế, Gấu lủi thủi về hang, bụng đói meo, mũi thì đau — nhưng cũng nhờ thế mà Gấu khôn ra: từ đấy, mỗi lần bực mình, Gấu đều hít một hơi thật sâu, đếm một… hai… ba… rồi mới làm gì thì làm.
Bài học gửi con: Con à, ai cũng có lúc bị "ong chích" — một lời trêu chọc, một chuyện không vừa ý. Nổi giận thì thường chỉ rước thêm trăm vết chích nữa thôi. Bố con mình cùng học bác Gấu nhé: hít sâu, đếm một… hai… ba… rồi mỉm cười.