Cô bé quàng khăn đỏ
10 tháng 6, 2026
Gợi ý cho bố: Đoạn "Bà ơi, sao tai bà to thế?" là đoạn kinh điển để bố trổ tài: giọng cô bé trong veo, ngây thơ; giọng Sói giả bà thì khàn khàn, ề à. Ba câu hỏi đáp dồn dần lên, đến câu cuối thì bố "gừ" lên một tiếng — rồi cười xòa kẻo con giật mình!
Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé xinh xắn, đi đâu cũng quàng chiếc khăn màu đỏ bà ngoại tặng, nên mọi người gọi cô là cô bé quàng khăn đỏ.
Một hôm, mẹ bảo cô:
— Bà ngoại bị ốm, con mang bánh và sữa sang biếu bà nhé. Nhớ là đi đường thẳng mà đi, đừng la cà dọc đường, kẻo gặp Sói đấy!
Khăn Đỏ vâng dạ, xách làn bánh đi. Nhưng vừa vào đến bìa rừng, thấy đường vòng có bao nhiêu là hoa thơm, bướm lượn, cô bé quên ngay lời mẹ dặn. Cô rẽ vào đường vòng, tung tăng hái hoa, đuổi bướm, mải chơi quên cả thời gian.
Giữa đường, một con Sói to xuất hiện. Nó muốn ăn thịt cô bé lắm, nhưng sợ bác tiều phu đốn củi gần đó, bèn làm bộ thân mật hỏi:
— Cháu bé đi đâu mà sớm thế?
— Cháu mang bánh sang biếu bà ngoại cháu bị ốm ạ. Nhà bà cháu ở bên kia khu rừng, cái nhà có ống khói cao ấy, cứ đẩy cửa là vào được thôi!
Sói nghe xong mừng thầm, nghĩ bụng: "Mình sẽ chén cả bà lẫn cháu!" Nó giả vờ chào cô bé, rồi ba chân bốn cẳng chạy tắt đến nhà bà ngoại trước. Sói đẩy cửa vào, nuốt chửng bà cụ đang nằm trên giường, rồi đội mũ ngủ của bà, chui vào chăn nằm giả vờ.
Mãi lâu sau, Khăn Đỏ mới đến nơi. Cô bé đẩy cửa bước vào, thấy "bà" nằm trên giường, trông là lạ, bèn rón rén lại gần hỏi:
— Bà ơi! Sao hôm nay tai bà to thế?
— Tai bà to để bà nghe cháu nói được rõ hơn! — Sói khàn khàn đáp.
— Bà ơi! Thế sao mắt bà to thế?
— Mắt bà to để bà nhìn cháu được rõ hơn!
— Bà ơi! Thế sao… mồm bà to thế?
— Mồm bà to để bà ăn thịt cháu đấy!
Sói nói rồi chồm dậy, nuốt chửng luôn cô bé tội nghiệp. Ăn no nê, nó lăn ra giường, ngáy o o vang cả nhà.
May sao, một bác thợ săn đi ngang qua, nghe tiếng ngáy lạ, ghé vào xem. Thấy con Sói bụng căng tròn đang ngủ say, bác hiểu ra ngay. Bác nhẹ nhàng lấy kéo rạch bụng Sói — bà ngoại và Khăn Đỏ chui ra, vẫn bình an vô sự! Bác cháu liền khuân những hòn đá thật to nhét đầy bụng Sói, rồi khâu lại như cũ.
Sói tỉnh dậy, thấy bụng nặng trịch như đeo đá, hoảng hồn lao ra khỏi nhà, lảo đảo chạy biến vào rừng sâu, từ đó không bao giờ dám bén mảng đến nữa.
Còn Khăn Đỏ thì ôm chầm lấy bà, lấy mẹ, thủ thỉ:
— Từ nay con xin nhớ lời mẹ dặn: đi đến nơi, về đến chốn, không la cà dọc đường nữa ạ!
Bài học gửi con: Con à, lời bố mẹ dặn như chiếc khăn đỏ ấm trên vai — mang theo thì chẳng sợ lạc đường. Mai này con chập chững ra với thế giới rộng lớn, hoa thơm bướm lượn nhiều lắm, nhưng con nhớ: đi đến nơi, về đến chốn, vì ở nhà luôn có người đợi con.