Sự tích chú Cuội cung trăng
16 tháng 5, 2026
Gợi ý cho bố: Truyện này để dành đọc những tối có trăng. Đọc xong, bố hẹn con một câu: "Trung thu đầu tiên của con, bố sẽ bế con ra sân, chỉ cho con thấy chú Cuội ngồi gốc cây đa nhé."
Ngày xưa, có một anh tiều phu hiền lành tên là Cuội, ngày ngày vào rừng đốn củi nuôi thân.
Một hôm, đang đốn củi bên sườn núi, Cuội trông thấy một chú hổ con nằm thoi thóp dưới gốc cây, yếu lả như sắp chết. Vừa lúc đó có tiếng hổ mẹ gầm về, Cuội sợ quá trèo vội lên cây cao nấp, ngồi im thin thít nhìn xuống.
Hổ mẹ về tới, thấy con nguy kịch thì cuống quýt chạy đến một bụi cây lạ gần đó, ngắt mấy chiếc lá, nhai nát rồi mớm cho con. Kỳ diệu thay, chỉ một lát sau, hổ con ve vẩy đuôi, bật dậy khỏe mạnh như chưa hề có chuyện gì! Hai mẹ con hổ quấn quýt nhau rồi đi khuất vào rừng sâu.
Cuội tụt xuống, tìm đến bụi cây lạ, mừng thầm:
— Trời ơi, đây đúng là cây thuốc quý "cải tử hoàn sinh"! Có nó, ta cứu được bao nhiêu là người!
Cuội bèn đào cả gốc cây, đem về trồng ở góc vườn cạnh nhà. Anh chăm cây cẩn thận lắm, và dặn đi dặn lại vợ:
— Cây này quý lắm mình ạ. Nhớ tưới cho cây bằng nước sạch thôi, chớ tưới nước bẩn mà cây bay lên trời đấy!
Từ ngày có cây thuốc quý, Cuội cứu sống được rất nhiều người trong vùng. Tiếng lành đồn xa, ai ai cũng quý mến anh tiều phu tốt bụng.
Nhưng rồi một buổi chiều nọ, Cuội đi đốn củi chưa về. Vợ Cuội ở nhà bận trăm công nghìn việc, quên khuấy mất lời chồng dặn, tiện tay tưới ngay gáo nước bẩn vào gốc cây quý.
Bỗng mặt đất rùng rùng chuyển động. Cây đa quý bật cả gốc lên, lừng lững bay khỏi mặt đất, từ từ bốc lên trời!
Vừa lúc ấy, Cuội gánh củi về tới ngõ. Thấy cây thuốc quý đang bay lên, anh hốt hoảng vứt gánh củi, lao tới níu chặt lấy chùm rễ, ra sức ghì cây xuống:
— Cây ơi, ở lại! Ở lại với ta!
Nhưng cây đa vẫn cứ bay lên, bay lên mãi, mỗi lúc một cao. Cuội không chịu buông tay, thế là cây kéo cả anh bay theo — qua ngọn tre, qua đỉnh núi, qua cả những tầng mây — lên đến tận cung trăng mới dừng lại.
Từ đó, chú Cuội ở lại cung trăng cùng với cây đa quý của mình.
Bởi vậy, cứ vào những đêm trăng tròn, nhìn lên mặt trăng, ta lại thấy một bóng người nhỏ ngồi dưới gốc cây đa lớn — đó chính là chú Cuội, đang ngồi nhớ nhà, nhớ trần gian đấy. Trẻ em nước mình từ đời này sang đời khác vẫn hát:
Chú Cuội ngồi gốc cây đa, Để trâu ăn lúa gọi cha ời ời…
Và mỗi mùa Trung thu, khi rước đèn dưới trăng, các bạn nhỏ lại ngẩng đầu vẫy chào chú Cuội trên cao.
Bài học gửi con: Con à, lời dặn dò của người thương mình thì đừng bao giờ quên — quên một gáo nước thôi mà chú Cuội phải xa nhà mãi đấy. Nhưng con cũng nhớ điều này: sau này hễ con nhìn lên mặt trăng, dù con ở đâu, bố ở đâu, là nhà mình đang cùng nhìn về một nơi.