Ai đáng khen nhiều hơn
10 tháng 6, 2026
Gợi ý cho bố: Truyện này của nhà văn Phong Thu, êm như một buổi sáng chủ nhật. Giọng Thỏ Em líu lo, hớn hở; giọng Thỏ Anh từ tốn; giọng Thỏ Mẹ dịu dàng. Câu hỏi cuối truyện, bố thử hỏi lại con: "Theo con, ai đáng khen nhiều hơn?"
Ngày xửa ngày xưa, trong ngôi nhà nhỏ ven rừng có Thỏ Mẹ và hai anh em Thỏ Xám. Một sáng chủ nhật đẹp trời, Thỏ Mẹ bảo hai con:
— Hôm nay các con giúp mẹ mỗi đứa một việc nhé. Thỏ Em ra đồng cỏ hái cho mẹ mười bông hoa đồng tiền. Còn Thỏ Anh lên rừng hái cho mẹ mười chiếc nấm hương.
Hai anh em vâng lời, hớn hở lên đường.
Thỏ Em chạy một mạch ra đồng cỏ, chăm chú đếm từng bông: một, hai, ba… đủ mười bông hoa đồng tiền đỏ tươi thì cun cút chạy về ngay, không la cà một phút. Về đến nhà, Thỏ Em hớn hở khoe:
— Mẹ ơi! Con hái đủ mười bông hoa rồi đây ạ! Con chạy về ngay, không la cà tí nào đâu mẹ nhé! À, dọc đường con gặp em Nhím, em ấy xin con một bông hoa, nhưng con không cho — vì mẹ dặn phải hái đủ mười bông cơ mà!
Thỏ Mẹ mỉm cười xoa đầu con:
— Con của mẹ ngoan lắm, biết vâng lời mẹ. Thế con có biết em Nhím xin bông hoa để làm gì không?
Thỏ Em ngẩn ra, lắc đầu:
— Dạ… con quên chưa hỏi ạ…
Mãi đến gần trưa, Thỏ Anh mới về, tay xách lẵng nấm đầy. Thỏ Em phụng phịu:
— Anh đi gì mà lâu thế! Em về từ sớm cơ!
Thỏ Anh chưa kịp đáp thì Thỏ Mẹ hỏi:
— Sao con về muộn thế? Có chuyện gì dọc đường hả con?
Thỏ Anh lễ phép thưa:
— Mẹ ơi, nấm hương khó tìm lắm, con phải len lỏi mãi trong rừng mới hái đủ mười chiếc. Sẵn thấy mộc nhĩ ngon, con hái thêm một ít để mẹ xào. Con cũng nhặt mấy quả ổi chín thơm về làm quà cho em nữa. Lúc về ngang bìa rừng, con gặp cô Gà Mơ đang nháo nhác — đàn con đi ăn bị lạc mất một chú gà con. Con dừng lại tìm giúp cô, mãi mới thấy chú gà con kêu chiêm chiếp trong bụi cỏ. Đưa được chú về với cô Gà Mơ xong con mới về, nên muộn mất ạ. Con xin lỗi mẹ!
Thỏ Mẹ nghe xong, ôm cả hai con vào lòng, âu yếm nói:
— Các con của mẹ đều ngoan, đều làm tròn việc mẹ giao. Nhưng Thỏ Anh đáng khen nhiều hơn — vì ngoài việc vâng lời mẹ, Thỏ Anh còn biết nghĩ đến người khác: hái thêm mộc nhĩ cho mẹ, mang quà về cho em, và giúp cô Gà Mơ lúc khó khăn. Làm xong việc của mình là ngoan, nhưng biết thương người khác nữa mới thật là ngoan, các con ạ.
Thỏ Em nghe mẹ nói, ngẫm nghĩ một lát rồi níu áo mẹ:
— Mẹ ơi, mai con sẽ đem tặng em Nhím bông hoa đẹp nhất, và con sẽ hỏi xem em ấy cần gì nữa ạ!
Thỏ Mẹ cười hiền, hôn lên trán cả hai anh em. Nắng trưa vàng óng trải khắp ngôi nhà nhỏ ven rừng.
Bài học gửi con: Con à, làm tròn việc của mình đã là đáng khen, nhưng vừa làm việc của mình, vừa để mắt thương người bên cạnh — đó mới là điều quý nhất. Mai này con đi học, đi làm, bố không chỉ mong con "được việc", mà mong con là người mà ai gặp khó cũng muốn quay sang tìm, như Thỏ Anh trong truyện này.